Sau cành viôlét

CHƯƠNG TÁM: HÀNH ĐỘNG

Trước khi đến nhà Uyliam, Hồng Giang ghé vào một trạm tự động, quay số điện nhà riêng của Sơn Hồng. Tự xưng là đại úy Thành, sĩ quan an ninh của Uyliam, anh mời viên thiếu tướng đến ngay nhà riêng của Uyliam để bàn một số việc gấp. Hẹn sau một tiếng đồng hồ nữa…

Khi Hồng Giang đến nhà Uyliam, đêm đã về khuya. Thành phố đang như mê mệt trong giấc ngủ sau một ngày nặng nề. Không còn một bóng người đi lại trên đường. Thỉnh thoảng, tiếng ô tô, xe máy empi Mỹ, quân cảnh ngụy ầm ĩ lao qua. Đêm hơi xao động trong tiếng giầy, tiếng quát hỏi, lên đạn lách cách, rồi lại đắm chìm trong yên tĩnh. Tiếng máy bay gầm gào thường xuyên phía phi trường cũng lắng hẳn.

Thành đưa Hồng Giang lên lầu. Mở cửa phòng, một mùi thơm dễ chịu ùa ra. Uyliam nửa nằm nửa ngồi trên chiếc giường mút trải một tấm đờ-ra trắng. Điều lạ lùng là Hoài Phương đang ngồi ngay gần đây, trên một chiếc ghế bành có thể di động được nhờ bốn bánh xe nhỏ lắp dưới chân. Anh không ngờ ả đến đây vì không thấy chiếc xe đỗ dưới nhà. Gật đầu chào ả, Hồng Giang đi thẳng đến bên giường Uyliam. Tên tình báo Mỹ khẽ nhếch mép cười, nhún vai như muốn nói: cuộc đời như vậy đấy. Hôm nay gã thấy trong người khó chịu. Gã run run chìa bàn tay thon dài, ngày thường vốn đã trắng nay lại càng trắng hơn ra cho Hồng Giang nắm lấy. Gã hơi nhổm cao lên, nhưng không được, đành giữ nguyên tư thế ấy, bàn tay nhớp nháp mồ hôi vẫn để yên trong tay Hồng Giang, nói ngắt quãng:

- Xin cảm ơn trung tá đã đến thăm tôi.

Hồng Giang tỏ vẻ xúc động trước tình cảnh của Uyliam. Vén đầu mút tấm đờ-ra lòa xòa xuống đất, anh hỏi tiếp, giọng ân cần:

- Thưa ngài, lúc này ngài thấy trong người ra sao?

- Đang tốt dần – Uyliam nhếch mép. Đã lâu tôi mới thấy trong người mệt mỏi như thế này.

- Ô, thưa ngài, thời tiết phương Đông có hơi khắc nghiệt đối với người xứ lạnh.

Hồng Giang tâng bốc, xoa nhẹ bàn tay của gã. Bất giác, tay Uyliam nắm dần lại như bị thôi miên. Hoài Phương ngồi im từ khi Hồng Giang bước vào, chăm chú theo dõi từng cử chỉ của anh. Không quay lại, anh vẫn cảm thấy đôi mắt kỳ lạ ấy như một ánh đèn tử ngoại rọi chùm tia vô hình vào đầu anh, vào gáy, vào vai, vào lưng và nguy hiểm hơn, định rọi vào suy nghĩ của anh. Anh quay lại, Hồng Giang chạm phải tia chớp đột ngột lóe lên trong cái nhìn ấy. Trong lúc Hồng Giang tự hỏi: ả đại úy thiên nga này là ai? Vai trò đích thực là thế nào? Anh bắt đầu không tin vai của ả trong vở kịch cuộc đời mà anh cũng là một nhân vật.

Uyliam nhếch mép cười. Gã nhìn vào đôi mắt của Hồng Giang như dò hỏi rồi nói khẽ:

- Thế nào? Bắt đầu ngây ngất rồi hả? – Gã nhún vai ra chiều thông cảm – Trầm ngâm giây lát, gã nói thêm – Một đặc vụ lão luyện, nhưng ngày mai anh phải đi rồi.

Cả hai cùng im lặng hồi lâu. Tiếng kêu của máy điều hòa nhiệt độ ở cuối phòng nghe to hẳn lên. Lát sau, Hoài Phương bước ra ngoài rồi quay lại với khay đựng đồ uống. Nâng cả khay lên trước mặt Hồng Giang, cô hỏi:

- Bao giờ trung tá định bàn giao?

- Sao? Hai người chưa bàn giao ư? Thế thì từ tối tới giờ làm gì? – Đang lim dim mắt suy tính một điều gì đó, (hay vì đau quá không biết), Uyliam gượng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Hồng Giang.

- Thưa ngài – Hồng Giang nhún vai không trả lời Hoài Phương mà quay sang Uyliam. – Công việc bàn giao sẽ nhanh thôi. Còn từ tối tới giờ, tôi làm gì ư? Rất thú vị. Tôi đã tìm ra một bí mật không phải không có giá trị.

- Bí mật gì? – Uyliam hỏi ngay, vẫn cái vẻ tò mò háo hức bản năng.

Hoài Phương khẽ đưa tay sửa mái tóc, nhìn Hồng Giang đăm đăm.

Hồng Giang nghiêm sắc mặt nói với Uyliam:

- Thưa ngài, chính ngài cũng thừa hiểu nguyên tắc tuyệt đối của chúng ta. Vì tính chất của vấn đề, tôi xin phép được nói riêng với ngài.

Trong lúc Uyliam chưa kịp tỏ thái độ thì Hoài Phương lên tiếng ngay:

- Vô lí! Trung tá sắp bàn giao công việc cho tôi cơ mà. Làm gì có điều bí mật đến thế? Trung tá không tin tôi sao?

Như để trả thù thái độ của ả thiên nga trước đó, lúc chia tay tại cửa khách sạn, Hồng Giang nhún vai không trả lời. Thậm chí anh không thèm nhìn mặt lúc cô ta nói nữa. Anh im lặng nhìn Uyliam, cái nhìn biểu lộ thái độ: tất cả do ngài quyết định. Còn ý kiến tôi như vậy đấy.

Cả đại úy Thành, từ khi Hồng Giang vào phòng vẫn khoanh tay đứng trong góc (đúng nhiệm vụ của một tên bảo vệ) lúc này cũng đến đứng sau lưng Hoài Phương. Tính hấp dẫn của câu chuyện và linh tính về một điều không hay ho gì đó có thể xảy ra khiến hắn thấy dứt khoát phải ủng hộ cô ả xinh đẹp mà hắn ghét cay đắng kia. Nhưng chưa kịp chen vào Uyliam đã khoát tay, chỉ ra ngoài cửa, nói nho nhỏ như người hụt hơi:

- Hai đại úy thông cảm. Nguyên tắc là nguyên tắc. – Gã rất biết tính Hồng Giang. Đã không đồng ý điều gì là trở nên bướng bỉnh. Mà gã cũng đang nóng lòng muốn nghe, nghe một mình càng tốt.

Hoài Phương định nói điều gì đó, nhưng chỉ ngúng nguẩy, vung vẩy cái sắc treo hờ trên tay trái đi ra. Đến cửa, cô ta vừa đứng lại làm gì đó thì Hồng Giang chạy theo:

- Đại úy, khi nào ta có thể bàn giao nhỉ.

- Tôi bao giờ cũng vui lòng nghênh đón trung tá. Thế nào mà chẳng gặp nhau.

- Tuyệt! Thật là một người con…

- Xin lỗi! Tôi bận. – Hoài Phương cắt ngang câu nói của Hồng Giang, đi thẳng.

Thành lầm lì bước theo, không nói một câu. Ra đến hành lang, hắn quay lại khép cửa, ném vào Hồng Giang ánh mắt nham hiểm.

Câu chuyện bí mật giữa hai người dài chừng nửa tiếng đồng hồ, bắt đầu bằng câu nói nhanh, đi thẳng vào vấn đề của Hồng Giang:

-Thưa ngài, tôi vừa khám phá ra một tổ chức tình báo quốc tế trong nội bộ quân đội. – Ngừng một lát như để Uyliam thấy hết tầm quan trọng của điều vừa nói, Hồng Giang tiếp – Đúng vậy, thưa ngài. Mà một trong những điệp viên lão luyện lại ở ngay bên cạnh ngài. Ấy, xin ngài chớ nóng vội. Tôi còn đang điều tra tiếp để truy tận gốc, nhưng nếu ngài hành động ngay thì rút dây động rừng, tôi e chúng chạy mất.

- Tốt lắm. Nhưng kẻ đó là ai vậy? Nó thuộc tổ chức nào? Nhằm mục đích gì?

- Đấy là toàn bộ câu chuyện. Ngay tối nay, tôi đã định sẵn kế hoạch lấy cho được bản danh sách các điệp viên.

Hồng Giang ngừng lời, rút trong túi ra một tấm ảnh.

- Ngài đã trông thấy mặt tên này bao giờ chưa?

Tấm ảnh chụp lúc người đó vừa ngước lên. Uyliam nhìn qua, giật mình. Gã chồm dậy như phải bỏng, giật lấy tấm ảnh đưa sát tận mắt nhìn rồi lại đưa ra xa nghiêng ngó. Hồng Giang lạnh lùng nói:

- Thưa ngài, tối nay tôi sẽ hành động. Tôi sẽ đi trước nó một nước cờ. Dạ, chỉ một nước thôi cũng đủ - anh cong hai cánh tay lực lưỡng, vòng ra rồi từ từ xiết chặt vào như bóp cổ ai đó – Thưa ngài ngài mệt, xin phép ngài cho tôi toàn quyền hành động.

- Được, tôi tin trung tá. Trung ta cứ lấy danh nghĩa tôi mà làm. Có cần tăng viện không?

- Cảm ơn ngài, không cần. Ngài đánh giá tôi hơi thấp đấy. Đêm nay, chúng nó biết tay tôi. Dạ, xin ngài giữ bí mật cho.

***​

Ở nhà Uyliam ra, Hồng Giang liếc đồng hồ rồi lên xe phóng tới nhà Sơn Hồng. Dọc đường, anh chỉ băn khoăn một điều: sao không thấy ả đại úy thiên nga đâu cả. Mà ngay cả Thành, kẻ đã tức điên cuồng vì bị anh khám phá ra nữa, cũng không thấy đâu. Hắn dám bỏ nhiệm vụ đi đâu? Câu hỏi đó thực hóc bú. Nhưng chưa tìm ra lời giải thích đã đến ngã tư rẽ vào đường Hồng thập tự, Sơn Hồng ở gần đầu phố.

Anh cho xe chạy chậm qua trước cửa nhà Sơn Hồng. Tất cả đều yên ắng. Cánh cổng sắt khép hờ, chứng tỏ chủ nó đã đi ra ngoài. Ngọn đèn ngoài cổng bật sáng như muốn gác thay tên lính bảo vệ đã phải đi hộ tống ngài thiếu tướng cục trưởng. Cho xe lướt qua một lần nữa, Hồng Giang phóng quá lên một đoạn, rồi đỗ lại dưới một bóng cây um tùm, bóng tối che một khoảng đường. Anh khóa cửa xe, xem lại đồng hồ, kiểm tra súng đạn rồi lững thững bước về phía nhà Sơn Hồng. Đường phố im lặng tịch mịch. Khu này nằm trong tầm bảo vệ của empi Mỹ (tòa đại sứ và dinh Độc lập cũng ở ngay gần đấy) cho nên ít người qua lại. Vì vậy, cũng ít bọn cảnh sát cũng như các loại mật vụ, Hồng Giang vừa đi vừa quan sát. Từ chỗ xe đỗ đến đây khoảng hai trăm mét. Nếu có chuyện gì, chạy ra cũng kịp. Chỉ ngại bọn tâm lí chiến đóng ngay gần đó và ra đường…

Anh đẩy mạnh cánh cửa, bước vào.

- Ai?

Một tiếng quát giật giọng, kèm theo tiếng đạn lách cách. Một ánh đèn chiếu thẳng vào mắt anh.

- Mù hả? Thằng nào đấy? Không biết tao là ai sao?

- Dạ… dạ… xin trung tá tha cho em. Quả thật em không biết, em sợ bọn cộng sản.

Tên lính bảo vệ đứng dưới bóng tối của cây vú sữa tắt vội đèn, bước ra. Không để hắn nói thêm, Hồng Giang chặn ngay:

- Thiếu tướng đi vắng rồi phải không? Tao được lệnh đợi ngài ở đây. Trong nhà còn thằng nào không?

- Dạ, có mình em thôi ạ. Dạ thưa trung tá, ngài thiếu tướng vừa lắp hệ thống bảo vệ tự động bằng điện của Hoa kỳ, nên ngài đuổi gần hết bọn chúng em xuống đơn vị rồi ạ. Trung tá làm ơn… trung tá làm ơn nói cho em được ở đây, em xin hậu tạ và biết ơn trung tá đời đời ạ.

- Được rồi. Đâu có đó. À, chú mày có biết lái xe không. Biết hả. Mai tao sẽ xin thiếu tướng cho về ở với tao. Còn bây giờ, nghe đây bọn cộng sản nó hoạt động dữ lắm. Mày phải canh gác cho cẩn thận. Trước khi thiếu tướng về, không cho bất kì tên nào vào đây cả, nghe chưa? Nếu bọn chúng đông, bắn một phát súng làm hiệu, tao sẽ cho người ứng cứu. Mà có thuốc hút chưa? Này, cầm tạm lấy một bao.

- Dạ, xin tuân lệnh trung tá. Dạ, trung tá tâm lí quá trời. Em sẽ cố gắng ạ. – Gã nói vẻ nịnh nọt, đưa tay bắt gọn bao Ru-bi, Hồng Giang vừa tung cho.

Hồng Giang khoát tay đi thẳng vào trong. Anh bước vào phòng khách, dừng lại một lát trước tấm thảm chùi chân rồi bước mạnh qua. Trong hệ thống kiểm tra tự động, tấm thảm này theo như anh biết – có một công tắc bật nút truyền hình. Người nào bước vào nhà dẫm chân trên đó, vô tình bật máy thu truyền hình tự động. Những ống kính bố trí rải rác khắp nhà sẽ theo dõi từng bước chân đi. Nhân viên kiểm tra đặc biệt sẽ trông vào đấy mà xử trí. Nếu nhân viên đó đi vắng, máy tự động ghi các hình ảnh vào một băng từ, lưu lại đợi chủ về kiểm tra. Hồng Giang đi thẳng vào trong, lên lầu. Anh bước chậm rãi nhưng dứt khoát. Mỗi khi đi qua một cánh cửa nào đấy, anh đều quay lại, khép chặt.

Bước vào phòng làm việc tại nhà của Sơn Hồng, anh dừng lại. Tủ tài liệu nằm trong tường, chỉ để lộ ra ngoài hai cánh cửa bằng sắt đóng im ỉm. Không có lỗ tra chìa khóa. Anh đã lường trước tình trạng này. Nhưng vấn đề là trong đó có thứ anh cần tìm không? Thời gian bây giờ là vàng. Một khi biết xe bị phục kích, sớm muộn bọn an ninh, bọn tình báo cũng đổ xô đến đây. Mà anh thì một mặt phải hoàn thành bằng được nhiệm vụ, mặt khác không được tiêu hao lực lượng. Phải bảo toàn để tiếp tục những nhiệm vụ mới trên địa bàn mới…

Liếc nhìn xung quanh một lát, anh quyết định bỏ qua phòng làm việc, đi thẳng sang phòng ngủ. Đẩy mạnh cánh cửa bước vào. Điều đầu tiên đập vào mắt anh là sự bố trí của căn phòng. Đối diện với cánh cửa, một tấm gương lớn để sát tường, to và rõ đến mức thoạt trông Hồng Giang tưởng có một gã sĩ quan nào đang nhìn anh, đang đi về phía anh. Điều kỳ lạ hơn là tấm gương ấy lại che mất một phần tấm bản đồ Đông dương choán gần hết phần tường còn lại. Nghĩ tới chủ nhân căn phòng này, người ta thường tự hỏi không hiểu ông ta thường soi gương khi xem bản đồ hay chỉ đạo thế trận trên bản đồ khi trang điểm cái mặt phì phị. Chiếc giường ngủ lộng lẫy, tấm đơ-ra trải giường phẳng phiu xác nhận điều binh sĩ xì xào là ông ta thường ngủ lại trong các hộp đêm. Nhưng không còn thời gian để nhìn lâu. Chiếc đồng hồ treo trên tường điểm một tiếng chuông ngân nga. Cánh cửa nhỏ trên nóc hộp đồng hồ bật mở. Một cô gái ăn mặc hở hang chạy ra, quay tròn vài vòng rồi lại tụt vào. Nhìn kĩ sự bố trí trong căn phòng một lần nữa, Hồng Giang quay lại đóng chặt chửa, cài chốt trong, rút cầu chì điện. Ánh đèn phụt tắt. Tất cả chìm trong bóng đêm mịt mù.

Đứng một lát nhìn ra khung cửa sổ mờ mờ cho quen dần bóng tối, anh đi về phía tấm bản đồ. Chiếc tủ bí mật nằm ở đâu trong căn phòng mới nhìn qua tưởng đơn giản nhưng rất phức tạp này. Anh ghé mắt, tay sờ soạng đằng sau tấm bản đồ. Không được. Chiếc bản đồ như được ghép vào tường ngay từ khi đang xây, mặt tường với mặt bản đồ phẳng lì, không một vết hàn. Không lẽ lại như thế. Anh bỏ đấy và dùng chiếc đèn pin nhỏ soi khắp các điểm, các vùng trên bản đồ. Hà Nội, Hải Phòng, Nam Định, Vĩnh Linh… từng cái tên thân thương hiện lên trong ánh sáng tập trung to chỉ bằng miệng chén của cây đèn. Những nét vẽ mũi tên lớn màu đen từ nhiều ngả tập trung vào. Hướng đánh đây. Chúng cay cú, chúng đang chuẩn bị đánh Hà Nội của anh đây. Hồng Giang nghiến chặt răng. Lúc căm thù nhất là lúc anh tỉnh táo nhất.

Rọi khắp một lượt, anh tắt đèn, suy nghĩ. Rồi lại bật đèn soi một lần nữa. Hai chữ Sài gòn hình như đậm hơn những chữ khác. Anh đứng sát vào bản đồ soi thật kĩ. Đây rồi, hơi thở bị nén dồn từ lúc nãy, nay được dịp trào ra. Anh thấy người nhẹ bỗng. Không cần quay sang, anh với tay lấy chiếc gậy chuyên dùng để chỉ bản đồ để bên cạnh, vuốt nhẹ hai đầu. Đầu to dùng để cầm, nhẵn bóng trơn tuột. Đầu nhỏ có bịt một chút đồng. Anh soi lại. Đó không phải là kiểu bịt bình thường của những người giữ cho đầu gậy khỏi tòe. Miếng đồng được chốt nhọn hoắt như mũi chông, ba cạnh không đều, mờ mờ một dòng chữ gì đó. Rút trong túi quần ra một chiếc kính lúp nhỏ, anh soi từng chữ, bằng tiếng Pháp. “Spécial clé – Paris 15.987” (loại khóa đặc biệt – Paris 15.987). Ra thế. Đây là loại khóa đặc biệt, chuyên dùng để mở những ổ khóa đặc biệt, khóa điện. Bên dưới dòng chữ mờ mờ đó, Hồng Giang còn thấy một đường hằn với đầu mũi tên ngược chiều kim đồng hồ.

Hồng Giang tắt đèn, nhìn quanh căn phòng một lát. Yên tâm, anh đứng lui ra hai bước, cầm gậy ấn mạnh đầu nhỏ vào vết lõm bé như đầu đinh ở ngôi sao đen chỉ chữ Sài gòn rồi xoay theo chiều mũi tên một vòng… vẫn chưa thấy gì, anh xoay một vòng nữa, rồi một vòng nữa. Như có phép lạ tấm bản đồ vẫn khít là thế, tự động tách làm đôi ngay đường thẳng chỉ vĩ tuyến 17. Trong căn phòng tối, ngách hiện ra đằng sau tấm bản đồ được chiếu sáng bằng một hệ thống đèn đặt biệt, trông như hang đá của Chúa Hài đồng trong các nhà thờ đêm Nô-en. Một chiếc ngăn kéo hiện ra. Anh nắm lấy tay cầm, rút hết sức nhưng không được. Tại sao vậy nhỉ? Còn một ổ khóa nào nữa chăng? Hồng Giang đắn đo. Rất nhanh, trí nhớ của anh lại hiện về với hình ảnh ở phòng làm việc của Sơn Hồng buổi trưa với động tác của gã đại úy, viên sĩ quan thường trực. Phải chăng sự bố trí ở đây cũng giống như vậy? Và nếu thế thì máy điện thoại để ở đâu? Từ lúc bước vào phòng, anh chưa nhìn thấy một chiếc máy nào cả.

Theo thói quen mỗi khi gặp điều gì khó nghĩ, Hồng Giang rút trong túi lấy ra một bao thuốc. Anh chậm rãi vỗ vỗ cho mấy điếu thò đầu ra, rút lấy một điếu, gõ gõ hai đầu vào mặt đồng hồ đeo tay rồi mới đưa lên mồm. Cử chỉ rất từ tốn thoải mái, như cố tận hưởng hết sự thú vị sẽ bắt đầu với làn khói đầu tiên. Anh rút chiếc bật lửa “ga” châm lửa. Sai lầm của anh bắt đầu từ đấy.

Vừa rít hơi khói đầu tiên, anh chợt nghe một tiếng động nhỏ, rất nhỏ như một con vật gì đó thoáng chạy qua. Giật mình, anh né người sang một bên, nép sát vào tường. Đứng im một lát không thấy gì, anh vứt điếu thuốc đang hút dở hơi đầu, lấy chiếc đèn pin soi một lượt khắp gian phòng. Không có gì cả. Cửa ra vào vẫn đóng nguyên như cũ. Hay là anh nghe nhầm? Mà cũng có thể một con gì đó chạy qua chứ sao. Tuy vậy, anh vẫn khẽ lần tay vào khẩu Oan-te thân thiết. Thời gian lặng lẽ trôi. Chiếc đồng hồ dạ quang trên tay chỉ 01h 49 phút. Muộn lắm rồi. Còn 11 phút nữa là hết thời gian an toàn. Thôi, mặc. Anh tắt đèn và lại chăm chú tìm xem tung tích của chiếc máy điện thoại đáng ghét kia. Vừa nhớ cách bầy biện trong phòng, anh vừa lẩm nhẩm: “Số điện thoại thằng chó chết gọi hồi trưa là bao nhiêu nhỉ? Hình như là… là 21.967 thì phải. Không, 21.966 mới đúng. Vậy thì con số ở đầu gậy chỉ bản đồ có ý nghĩa gì? 1.5.987 là số thứ tự của những chiếc khóa đã rời xí nghiệp sản xuất khóa đặc biệt ở Paris, hay là số hiệu của xí nghiệp ấy, hay là số điện thoại? Lẩm nhẩm như một con chiên ngoan đạo đang cầu kinh, anh chợt nhớ ra có chiếc ảnh của Hitle ở đâu đó thì phải. Xem nào, Hồng Giang gõ gõ trán như hỏi bộ xương sọ cứng như thép của mình xem lúc nãy thấy tấm ảnh ở đâu.

Khi nhớ ra, anh đi vội đến bên chiếc bàn để đèn ngủ kê sát tường, đầu giường ngủ của Sơn Hồng. Một tay bám đèn, một tay anh nhấc tấm ảnh của gã trùm phát xít có mái tóc để xõa xuống trán. Chiếc máy điện thoại nằm trong đó.

Chần chừ vài giây, anh quyết định quay số in trên đầu gậy. Khi vừa đặt ống nghe xuống, anh quay lại nhìn. Tấm gương choán một phần ngăn tủ bí mật đã nghiêng ra ngoài khoảng 45 độ, đỡ lấy cánh cửa tủ hạ từ trên xuống vuông góc với tường nhà. Toàn bộ các ngăn kéo hiện ra. Chắc là mặt sau của cửa ngăn kéo vừa hạ xuống được dùng để làm bàn viết. Không nén nổi vui mừng, anh đi như chạy đến kéo từng ngăn kéo ra. Đến ngăn kéo thứ năm có đánh dấu bằng hình một chiếc đầu lâu với hai khúc xương bắt chéo, trên có khắc nổi hình đô-la, anh tìm thấy thứ đang cần.

Hồng Giang vừa rút máy ảnh ra, tay trái giở từng tờ định chụp thì nghe một tiếng động mạnh nơi cửa. Anh quay ngoắt lại, định rút súng, nhưng không kịp nữa rồi. Một ánh đèn pin chói lòa đã chiếu thẳng vào mặt anh, kèm theo chuỗi cười man rợ. Tiếng cười ấy không giống tiếng người. Tiếng cười ấy nghe như tiếng cười của con đười ươi giữa rừng già khi bắt gặp một cô gái. Một giọng nói vừa đanh ác, vừa hả hê rít lên:

- Đứng im. Thì ra là mày. Tao biết ngay mà. Chỉ những thằng chó đẻ như mày mới thực chất là những thằng hai mặt. Cao thủ lắm. Nhưng đã biết tao là ai chưa? Coi này.

***​

Sau khi bị Hồng Giang đuổi khéo ra khỏi, Thành bực tức nuốt hận đi xuống nhà dưới. Những nỗi cay đắng của nhóm hoạt động bị lộ, nhất là việc viên thượng sĩ lái xe bị bắt và cung khai làm hắn vô cùng tức tối. Hắn chậm chạp bước từng bước một ra cổng. Trông thấy chiếc xe Jeep của Hồng Giang đỗ gần đó, hắn vụt nẩy ra một ý định. Quay vào lái chiếc Phi-át của Uyliam ra, hắn cho xe chạy ngược lên một đoạn cùng chiều với xe của gã trung tá hãnh tiến đáng ngờ kia, đỗ tại dưới một lùm cây. Chờ đợi.

Khi Hồng Giang đi ra, hắn dõi theo từng bước. Đợi cho xe viên trung tá đi quá lên trước một đoạn, hắn cho xe chạy theo, cố giữ nguyên khoảng cách, không để bị bỏ rơi, cũng không tiến sát hơn. Đến khi thấy Hồng Giang đỗ lại trên đường Hồng thập tự, hắn đã nghi ngờ và cũng đỗ lại cách đấy một quãng. Đợi cho Hồng Giang vào khuất trong cánh cổng sắt của nhà tướng Sơn Hồng, hắn lặng lẽ bước theo…

Sau đôi ba câu nói chuyện với tên lính gác, bằng một nhát dao găm rất ngọt, xuyên từ xương quai sanh xuống ngực trái, hắn hạ xác tên lính từ từ đổ xuống thành tường. Nếu như trước đó, hắn chỉ có ý định đuổi theo Hồng Giang để cướp lại bản danh sách điệp viên thì giờ đây, hắn đã tin rằng có thể đảo ngược lại thế cờ do sơ suất của hai tên bị bắt. Chỉ cần bắt quả tang Hồng Giang và thủ tiêu hai tên kia (còn chủ Nam Á ngân hàng thì chết rồi, do chính gã hạ thủ), hắn có thể làm cho cả Hâygơ, Uyliam, Sơn Hồng và mọi người nhìn thấy như một điệp viên có tài. Chức vụ của Hồng Giang nhất định sẽ lọt vào tay hắn. Đời hứa hẹn biết bao…

Nhưng khi đi theo dõi người khác, Thành không ngờ rằng chính hắn cũng đang bị theo dõi. Một người thứ ba đã chú ý ngay từ khi hắn mới ra khỏi cổng trên chiếc xe của Uyliam. Hắn càng không biết rằng, ngay khi chiếc xe của hắn đỗ ở bên đường, chỉ cần hắn vừa bước vào trong nhà thì coi như số phận hắn nằm trong tay của một người khác, người thứ tư…

***​

Đang nằm nghĩ về những lời Hồng Giang nói lúc nãy, Uyliam nghe thấy một loạt tiếng nổ. Tiếng đanh giòn của lựu đạn US, tiếng rền liên tục của RA.15, tiếng đoàng đoàng giật cục của các-bin M.2 trộn lẫn vào nhau ngay gần nhà hắn. Quên hết cả mệt nhọc, cứ thế gã nhảy ra khỏi giường, lụng thụng trong bộ quần áo ngủ chui vào gầm bàn. Một lúc sau, khi tiếng súng đã im, gã mới lồm cồm chui ra, nhào đến bên máy điện thoại, nhấc vội ống nghe. Không có tín hiệu trả lời: đường dây đã bị cắt. Như vậy có nghĩa là bọn cộng sản tấn công nhà gã, đe dọa tính mạng gã. Uyliam bấm chuông gọi Thành. Tay gã mỏi nhừ mà không thấy ai lên. Chắc chắn nó phản rồi. Gã nhẩy sang bên kia giường rút súng lấy đống chăn làm bệ tì ngắm thẳng ra phía cửa ra vào.

Có tiếng chân chạy huỳnh huỵch lên thang gác. Tiếng nói lao xao. Gã nghiến răng, mắt trợn trừng, nín thở. Một bóng người cao lớn hiện ra. Suýt nữa thì gã siết cò nhưng kịp dừng lại được. Người đó là Hâygơ. Theo sau là Sác-li và Sơn Hồng, tay trái lòng thòng buông xuôi, máu thấm ướt một bên vạt áo…

Sau khi trao đổi rất nhanh, Uyliam và Hâygơ thống nhất một nhận định: như vậy có kẻ nào đấy giả danh Uyliam gọi (Sơn Hồng nói người đó tự xưng tên là Thành), để kéo Sơn Hồng ra khỏi nhà. Và như vậy, cái mà bọn kia cần chính là tài liệu mật Viôlét hiện đang nằm trong tủ mật của viên thiếu tướng. Uyliam, sau khi nghe những kết luận của Hồng Giang đã khẳng định chắc chắn kẻ đó là Thành và đồng bọn. Gã đã gạt phắt những nghi ngờ của Hâygơ khi nghe hắn hỏi viên trung tá hiện giờ ở đâu.

- Xin lỗi, giờ này mà ông còn đa nghi thế sao? Hồng Giang ở đâu ư? Ông có thể tìm thấy tại nhà anh ta, hoặc nhà của Giên Rixta. Mà cũng có thể… thôi đúng rồi. Anh ta đã nói tối nay sẽ hành động. Chắc chắn trung tá đã ra tay tóm tên phản bội khốn kiếp kia. Thằng Thành ở đâu, chắc trung tá ở đấy. Ông Hâygơ đáng kính ạ, tôi sẽ báo cáo ngài Cônbi về việc này. Còn bây giờ, các ông hãy nghe tôi: đến nhà thiếu tướng đây.

Uyliam nói liền một hơi, rồi ôm ngực ngồi xuống, gã vẫn chưa hoàn hồn, nhưng những lời Hồng Giang nói ra có tác dụng như một liều thuốc an thần. Khi cả bọn đợi Uyliam thay quần áo, Hâygơ liếc nhìn đồng hồ. Lúc ấy là 02h20.

***​

Chỉ đợi Hồng Giang giơ máy ảnh lên, Thành đẩy mạnh cửa bước vào, cất tiếng cười đắc thắng rùng rợn. Điều nghi ngờ đã thành sự thật. Ván cờ thế thua đã được lật ngược. Kẻ bị nốc ao không phải là hắn nhóm trưởng nhóm tình báo “Chiến dịch Oa-téc-lô” mà chính là con cưng của một trong những ông trùm CIA là Uyliam. Thật là tuyệt diệu. Thành thấy người vô cùng sảng khoái, bao nhiêu thất vọng, lo âu sau việc hai tên bị bắt tại phòng làm việc của Sơn Hồng, bản danh sách điệp viên không cánh mà bay đều tan biến. Bây giờ, ta cứ trói hắn lại đã. Tống cổ sang phòng bên, rồi ta sẽ chụp ảnh, đồng thời lấy lại bản danh sách kia.

Nói là làm, hắn tiến lại gần Hồng Giang, trở báng súng đánh mạnh vào đầu anh. Một tiếng cốc vang lên. Hồng Giang từ từ ngã khuỵu xuống. Thành nhìn quanh, không thấy một loại dây gì khả dĩ có thể làm dây trói được. Mà có lẽ cũng không cần thiết nữa. Thành dùng mũi súng hất mạnh mặt Hồng Giang ngoảnh lên. Cái đầu mềm nhũn. Khi hắn vừa rút chân về thì cái đầu cũng ngoặt xuống theo. Thôi, khỏi cần, Thành yên tâm đút súng vào trong túi và tìm máy ảnh giấu trong bộ răng. Gã hí hoáy chụp. Lòng vui sướng đến mức không cần gìn giữ, gã khe khẽ huýt sáo một điệu nhảy của Pháp.

Lúc gã chụp xong, vừa định cất máy ảnh vào chỗ cũ thì đó cũng là lúc gã rùng mình. Một bàn tay nào đó vừa chạm khẽ vào vai hắn. Thành quay lại. Một quả đấm như trời giáng lật mạnh quai hàm của hắn sang một bên, hất hắn ngã nhào. Người kia vừa xô đến thì nhanh như cắt, trong tư thế ngã nằm, hắn co chân phải đạp mạnh vào đầu gối, chân trái giật mạnh gót chân người đó. Bị đạp mạnh, Hoài Phương, vâng, người thứ ba có mặt trong ngôi nhà này định tiếp cứu cho Hồng Giang là Hoài Phương đã bị ngã ngửa. Vẫn trong tư thế nằm, Thành rút súng. Nhưng vừa giơ lên thì đã bị một cú đá lướt ngang trên người hất văng khẩu súng ra xa. Đó là cú đá của Hồng Giang. Thực ra lúc nãy anh có bị đau vì báng súng gõ thẳng vào sọ, nhưng anh làm như ngất đi bởi vì tình thế chưa thể nào đảo ngược được ngay. Khi có người tiếp cứu, anh quyết định hành động. Sau khi đá văng khẩu súng của Thành, Hồng Giang chồm lên người hắn. Nhưng Thành không phải tay vừa. Bị đá bất ngờ, hắn vẫn kịp né sang một bên và thuận tay giáng luôn một quả đấm nặng như búa bổ vào mặt Hồng Giang, làm anh lại bật ra. Hắn vừa chồm dậy thì Hoài Phương, hai chân co lại, đầu gối để trước bụng, hai tay thu và chĩa ra phía trước hai cùi tay, bay cả người vào Thành. “Hự”. Một tiếng kêu trầm và nặng nề phát ra. Thành đổ vật xuống. Hoài Phương chèn gót trái vào bụng dưới của hắn, hai tay nắm lại thành một nắm đấm giáng thật mạnh vào khuôn mặt trắng nhờ nhờ trong đêm. Cùng lúc ấy, Hồng Giang lao vào tiếp cứu.

Đến lúc đó, Hồng Giang, nhờ ánh sáng mờ ảo hắt ra từ trong tủ tài liệu mới nhận ra người vừa giúp mình là Hoài Phương. Anh sửng sốt định hỏi, nhưng Hoài Phương xua tay ra hiệu im lặng.

Cô bảo anh kéo tấm thân mất hết sức sống của Thành ra ngoài. Hồng Giang ra đến cửa thì nghe có tiếng động đằng sau. Anh ngoảnh lại. Hoài Phương đang vặn lại kim đồng hồ trong một chiếc đồng hồ gắn trên một gói nhỏ bằng hai bao thuốc.

Anh chưa kịp hiểu gì thì Hoài Phương đã chạy ra, cầm lấy một tay của Thành kéo sền sệt xuống nhà. Đầu gã đại úy đập cồm cộp theo từng bậc cầu thang. Xuống đến gian nhà ngoài, Hoài Phương dừng lại, thả rơi cánh tay kia xuống. Bấy giờ cô ta mới mỉm cười mệt mỏi, cúi xuống, lục lấy chiếc máy ảnh đưa cho Hồng Giang. Hồng Giang vẫn chưa hết ngạc nhiên:

- Cô là ai? – Hỏi xong anh mới thấy sự ngây thơ của mình.

- Chào thiếu tá Rớt. Xin tự giới thiệu “Mùa này Viôlét nở rộ trên những đồng cỏ. Nhưng không may, tôi chỉ hái được có sáu bông.”

- Ôi, chị Sáu – Hồng Giang chỉ thốt lên được mấy tiếng rồi đứng lặng đi, ngắm nhìn người con gái bấy lâu nay vẫn ký tên trong các bản mật lệnh gửi cho anh:

- Thôi để lúc khác. Thời gian bây giờ đang gấp. Anh mang ngay tài liệu này về nơi an toàn. Tôi yểm hộ cho.

- Không được!

- Đồng chí thiếu tá, đây là lệnh của tôi.

- Không được, tôi đã bố trí người yểm hộ cho chúng ta rồi. Chị cứ ra trước đi. Tôi giải quyết một chút hậu quả rồi sẽ ra ngay.

Hồng Giang vừa cúi xuống kéo Thành, vừa đẩy mạnh vào lưng Hoài Phương. Anh kéo lê Thành ra ngoài cửa. Lúc đó, sau một khoảng chần chừ, Hoài Phương đã chạy thoát ra khỏi cổng, về phía căn hẻm gần đó. Cũng ngay lúc đó, mấy chiếc ô tô, xe máy của quân cảnh rú còi báo động inh ỏi, đèn pha chiếu sáng rực, xuất hiện ở đầu phố đằng kia. Hồng Giang bị kẹt ở trong. Anh chạy ra cổng nhìn rồi lại chạy vào, xếp Thành nằm ở tư thế chạy trốn bị bắn ngã, nằm sóng xoài theo bậc lên xuống của thềm đá. Ngắm kĩ như ngắm một tác phẩm của mình, anh rút súng bắn một phát vào sau lưng hắn. Cả người Thành chỉ khẽ giật lên một cái, rồi lại nằm im.

Ngoài đường, tiếng súng đã nổ giòn. Đấy là đơn vị biệt động bảo vệ cho anh rút đang nổ súng chặn đường quân địch. Vẫn đứng trên bậc thềm, anh quan sát tình hình. Cũng như khi xuất hiện, tiếng súng đột ngột biến mất. Mấy toán quân cảnh dò dẫm tiến dần về phía ngôi nhà. Ngay khi đó, một tiếng lựu đạn US nổ vang giữa đám lính. Tiếng la hét tiếng chửi bới. Theo hướng bọn lính đang đuổi theo một chú bé loắt choắt. Thoáng trông, anh đã nhận ra kiểu chạy của Hải, chỉ có khác là mọi khi ôm hòm gỗ thì hôm nay, chú ta móc cánh tay bị thương lủng lẳng trước ngực. Chỉ nhìn đằng sau anh cũng hình dung như vậy. Bọn lính bắn như vãi đạn đuổi theo.

Đúng lúc ấy một tiếng nổ rung trời hất tung gạch ngói lên không trung. Tòa nhà đồ sộ, uy nghi là thế bỗng vỡ tung ra từng mảng. Bọn lính hoảng hốt tháo chạy, miệng kêu la ầm ĩ. Hồng Giang gục xuống, ngất đi dưới đám gạch vụn.
 
Top