Sau cành viôlét

CHƯƠNG BẨY: TÊN PHẢN BỘI

Buổi chiều tà.

Theo lời hẹn trong hộp thư chết, anh Tư và thằng Hải quanh quẩn trong khách sạn Công-ti-năng-tan. Anh cải trang thành một viên cảnh sát. Thằng Hải vẫn mang cái hòm gỗ đánh giầy và mang áo cộc tay xác xơ, hơi dài để đủ che bớt cái quần chằng chịt những mảnh vá lắm kiểu, nhiều mầu. Tư bỗng giật mình. Anh thoáng thấy gã mặt trắng đứng lẫn trong đám người gần đó. Nhưng không phải gã theo dõi anh. Quay về phía gã nhìn, anh thấy thằng Hải đang đứng với hai thằng bạn. Nguy rồi. Lần này nó sẽ bắt thằng nhỏ mất. Không còn cách nào khác, anh giơ cao dùi cui, vẫy vẫy. Trông chừng thằng Hải đã trông thấy, không muốn để gã mặt trắng phát hiện ra mình, anh quay người lại, đập dùi cui vào một tên hạ sĩ vừa chạy qua đường.

- Đi đứng thế hả? Không nhìn thấy ông nội mày đang đứng như Thái sơn đây sao? Bước!

Thằng Hải đã chạy lại. Giả đò không biết, anh bước qua mấy bước. Đang đà, thằng Hải đâm sầm vào người anh. Tư nắm lấy cổ áo nó, quát to:

- Thằng nhỏ ôn vật. Chạy đâu?

Rồi anh nhấc bổng nó lên, gọn như người ta xách một con ếch, nói nhanh:

- Chạy tới hẻm đã định.

Nhấc bổng lên ngang đầu, anh vút mạnh ra phía trước ngược hướng gã mặt trắng.

- Xéo cho khỏi vướng mắt tao!

Chuẩn bị trước, vừa chạm đất, thằng Hải loạng choạng rồi co giò chạy thẳng, một tay vung vẩy, một tay vẫn ôm khư khư cái hòm gỗ trước bụng. Tư định kêu to “vứt cái hòm đi” nhưng chợt nhớ mình đang ở đâu, anh lại thôi.

Có tiếng chân chạy huỳnh huỵch đằng sau, Tư lựa lúc quay lại, tay trái túm luôn ngực áo gã mặt trắng, tay phải giơ cao dùi cui:

- Còn thằng này nữa, chạy đâu? Ông cho về bót tuốt luôn bây giờ!

- Buông tao ra! - Gã mặt trắng gạt mạnh tay anh. Quá đà, vai áo gã bị toạc mất một miếng to.

- Câm mồm! Làm gì mà hộc lên như heo quá bữa vậy? Giấy tờ?

Gã mặt trắng đã gạt được tay Tư ra. Tay trái gã rút tấm các dí sát vào mặt anh, tay phải huơ huơ khẩu côn.

- Đ. Mẹ, mù hả? Nó chạy mất bây giờ! Đuổi theo- Gã chỉ tay về phía Hải đang chạy rồi dấn luôn. Được mấy bước, gã còn nói lại hù dọa- Còn mày, đợi đấy. Lát nữa ông gô cổ cả hai. Thằng mù.

Tư “dạ dạ” mấy câu rồi quay về cửa ngách của khách sạn, lấy chiếc Honđa 67 phóng tới đầu chỗ hẹn. Rú ga vượt lên trên dòng ô tô xe máy, anh dự tính sẽ lợi dụng hẻm ấy, cho “tiêu” luôn tên kia. Nó đã biết quá nhiều. Từ một cái đuôi này, đường đi nước bước của các đồng chí ấy có thể bị lộ hết. Phóng đến đầu hẻm đã hẹn, anh đứng lại bóp côn, chiếu thẳng đèn vào trong. Con đường lầy lội, ngập ngụa bùn rác hiện lên lấp lóa trong ánh đèn. Những bức tường gạch nứt nẻ, vôi vữa lở từng mảng lớn, để lộ ra từng đám rêu xám xịt như được ngụy trang. Những ngôi nhà gỗ dán thò ra thụt vào, lụp xụp, khấp khểnh như bộ răng vẩu khổng lồ của một con quỷ. Tư lắc lắc tay lái, rồi phóng thẳng vào trong. Chiếc xe chồm lên, tụt xuống, chỉ chực hất người lái xuống những cái rãnh ngầu bọt hôi thối, trơ trẽn phơi mình hai bên lối đi. Ngoài ánh đèn pha sáng rực và tiếng máy mở ầm ào đơn độc, con hẻm vắng tanh vắng ngắt không một bóng người qua lại. Sao thế nhỉ? Thằng Hải đâu? Còn tên mật vụ nữa? Càng lao sâu vào, bóng đêm đen đặc đầy vẻ rờn rợn cứ lách qua ánh đèn rọi thẳng, ôm chặt lấy người anh. Tư đột ngột bóp mạnh côn, dồn cả người lên đạp phanh. Bánh sau chiếc xe láng hẳn sang một bên. Con đường lổn nhổn đá, sỏi và rác đến đây tự nhiên mất hút. Tư lạnh người. Chỉ một chút nữa, cả xe và người lao xuống sông Thị Nghè.

- Không có rồi! Tư buột miệng. Chợt một ý nghĩ lóe lên: hay thằng Hải không chạy kịp, bị bắt trên đường rồi?

Tư hấp tấp quay xe, chạy ngược lại. Ra khỏi hẻm, anh tăng tốc, chạy hết ga. Nhưng thôi, muộn rồi. Phía xa kia, gã mặt trắng đã túm được vai áo thằng Hải. Bên cạnh, người sĩ quan dáng cao cao, mũ kê-pi hơi lệch đang chạy đến. Chiếc xe Jeep đỗ ngay gần đó, máy vẫn nổ hai ngọn đèn pha xoay về phía trước. Bất giác Tư giảm ga, trút một hơi thở dài. Anh đã nhận ra người sĩ quan cao kia là viên trung tá…

***​

Lúc Hồng Giang nhận ra gã chiêu hồi mặt trắng nhợt đang rượt theo chú bé đánh giầy, anh vội lên xe đi theo. Hồng Giang cho xe chạy từ từ, cách cuộc đuổi bắt chừng một đoạn. Đúng lúc gã kia chạy sát tới chú bé, anh cho xe lao nhanh chặn đầu, lái sát vệ đường, dừng lại một cách đột ngột. Hồng Giang bật vội cửa xe lao xuống, không để ý mấy câu chửi tục của ba thanh niên đi xe máy buộc phải dừng theo đằng sau, suýt nữa đâm vào xe anh.

- Đứng im! Cấm chống cự! À, xin chào người quen.

Gã mặt trắng quay lại, tay vẫn không buông chú bé. Qua ánh đèn thủy ngân từ trên cao hắt xuống, gã đã nhận ra người vừa nói chính là viên sĩ quan hôm trước đã lật ngược nước cờ. Cú đá hiểm hóc ấy, đến chết gã không thể nào quên được. Gã căm tức nhìn mũi súng đen ngòm của viên sĩ quan khả nghi kia (thâm tâm gã vẫn cho rằng, đó chỉ là một tên Việt cộng giả danh- một đồng chí cũ của gã). Hồng Giang vẫn lăm lăm khẩu súng trong tay, tấn công tiếp:

- Ông định làm gì đó? Thằng nhỏ này là người của tôi đó. Còn ông, xin mời về cục tình báo ta nói chuyện…Ấy, xin ông chớ rút súng. Con chó lửa này, Hồng Giang gục gặc khẩu Oan le- Nó không biết phân biệt chiêu hồi và không chiêu hồi đâu. Thôi, mời ông lên xe.

Câu cuối, anh dằn giọng, hất hàm ra hiệu cho thằng Hải. Chú bé hiểu ý ập sát ngay vào người gã mặt trắng rút phắt khẩu côn trong bụng gã, nhảy vào ghế sau ngồi trước. Hồng Giang nhếch mép cười, hất súng chỉ vào trong xe. Gã kia nhìn quanh quất. Không một ai đứng lại, không một ai chú ý đến cảnh đó. Trên đất Sài gòn này, bắt bớ là chuyện thường như cơm bữa, có gì mà phải để tâm. Vả lại, dính dáng vào lại cháy thành vạ lây cũng không biết chừng. Chếch phía bên kia đường, gã mặt trắng nhìn thấy một viên cảnh sát đang ngồi trên Honđa, nhìn gã. Gã định kêu cứu, nhưng nhìn kỹ, gã suýt té xỉu. Trời ơi, đó chính là kẻ đã cản bước gã lúc nãy trước cửa khách sạn. Thôi, tới số mạt vận rồi. Bọn chúng đã sắp đặt kế hoạch từ trước. Gã lảo đảo bước lên xe, đôi chân bỗng dưng nặng chình chịch như đeo đá. Vừa ngồi xuống, gã cảm thấy lành lạnh sau lưng. Thì ra thằng Hải dí nòng súng vào tấm lưng bè bè ướt đẫm mồ hôi của gã.

Trước khi cài số, Hồng Giang còn khẽ nhún vai và nói thêm:

- Biết điều thì ngồi im.

Tay cầm khẩu súng vẫn dí sát lưng gã mặt trắng, thằng Hải nhổm về phía trước, ghé vào tai chú sĩ quan giỏi võ của nó, thì thào:

- Tới hẻm bốn đường… nghe chú - Im lặng giây phút, nó nói thêm- Chú Tư bảo là Má sáu lệnh vậy.

Hồng Giang mỉm cười không nói gì, sang số, rú ga. Chiếc xe lao vút đi. Màn đêm lại tiếp tục công việc thầm lặng của nó.

***​

Cho xe chạy bứt lên một đoạn, Hồng Giang chợt trông thấy chiếc xe Pơ-giô đỗ gần một đồn cảnh sát. Trời ơi! Tại sao ở đâu anh cũng thấy bóng dáng của ả đại úy thiên nga. Chột dạ, anh cho xe chạy chậm lại. Phải chăng Hoài Phương đã phát hiện ra hành động của anh và đang báo cho cảnh sát? Không phải. Ả vẫn đang gục mặt xuống vành tay lái, lọt thỏm trong chiếc xe sang trọng. Ả cố ý tránh mặt đây. Thây kệ. Sẽ xử trí sau. Hồng Giang ấn mạnh chân ga, làm gã mặt trắng không chú ý bị xô mạnh người ra phía trước, đập đầu vào khung kính chắn gió. Đưa nó ra một quãng nào đấy, cho một nhát rồi quẳng xuống sông, thế là hết chuyện. Đang tính toán như vậy, Hồng Giang phát hiện ra có một chiếc Honđa theo riết đằng sau. Một tên cảnh sát gò lưng trên đó, mắt chăm chú nhìn chiếc xe của anh. Hừ, lại còn cái đuôi này nữa. Phải cắt ngay thôi. Anh cho xe chạy ở tốc độ cao nhất. Qua kính chiếu hậu, anh biết chiếc xe kia cũng rú ga bám theo. Đang phóng nhanh, anh đạp phanh, quặt mạnh tay lái rẽ vào một đường nhỏ, rồi lại phóng tiếp. Chỉ một lát, Hồng Giang lại thấy chiếc Honđa kia bám đằng sau. Qua ba lần cắt không được, anh buộc phải đi đến một quyết định. Vẫn giữ chắc tay lái, anh liếc sang gã mặt trắng. Gã vẫn khom khom ngồi đấy, mặt đờ đẫn. Đấy, thằng bạn năm xưa đấy, thằng đã từng ngồi chung một lớp với anh ở trường Bưởi đấy. Sau khi đi làm nhiệm vụ của mình, anh không biết gì về thằng đó nữa. Chỉ loáng thoáng nghe sau này nó cũng vào phục vụ trong quân đội…Đúng là phải đưa vào lửa, phải đứng bên cái chết mới biết đâu là vàng, đâu là thau…

Anh đạp phanh. Chiếc xe đang đà lao dừng lại đột ngột, bánh xe lết cháy mặt đường nhựa, đuôi xe như bị văng bổng lên khỏi mặt đường. Gã mặt trắng bị hất tung nửa thân trên ra phía trước. Ngay lập tức, Hồng Giang chặt mạnh cạnh bàn tay vào gáy gã. Cả người gã giật mạnh lên một cái rồi nằm im. Trông dáng gục đầu vào tay cầm, người mềm xuống, những người nhìn vào xe chắc nghĩ đó là kẻ say. Không kêu được tiếng nào nữa chứ? Nằm đó mà suy nghĩ về kiếp của tên phản bội. Hồng Giang nghĩ thầm. Anh cho xe rẽ vào một cái hẻm tối và dừng lại. Mặc cho gã mặt trắng đổ vật xuống sàn xe, Hồng Giang nhẩy xuống, rút khẩu Oan-te ra chờ đợi. Thằng Hải cũng nhẩy xuống theo. Nó chăm chú nhìn ra đầu hẻm, nơi chú sĩ quan của nó lăm lăm khẩu súng. Người nó hơi dướn ra phía trước, thẳng căng. Đứng bên cạnh người cao lớn vững trãi kia, nó thấy mình nhỏ bé không tưởng nổi. Nó đứng lên trên tảng gạch đổ của một ngôi nhà nào đó, tay nắm chặt nửa viên gạch mà chính nó cũng không nhớ đã nhặt lúc nào, chờ đợi.

Hồng Giang và chú bé không phải đợi lâu. Tiếng máy nổ nghe rõ dần, rồi chiếc xe của viên cảnh sát dừng ngay tại đầu hẻm. Viên cảnh sát một chân vẫn đạp phanh, một chân chống xuống đất, quay cả người nghiêng ngó có ý tìm tòi. Đứng trong vùng tối thẫm của con hẻm nhìn ra, thằng Hải nghi hoặc: ai như…khi ngồi trên xe, vì chăm chú dí súng vào lưng gã mặt trắng canh chừng, nó không nhìn lại được đằng sau. Vì vậy nó không biết gì cuộc chạy trốn cũng như khi chờ đợi phút quyết định này. Giờ đây, nó đã nhìn rõ viên cảnh sát kia.

Hồng Giang từ từ nâng súng trong khi chiếc Honđa quẹo tay lái vào phía hẻm. Đột ngột, thằng Hải lao đến đẩy mạnh tay súng của anh về phía tường:

- Ấy! Đừng chú…người…người của ta đó mà…

Sợ chú sĩ quan bắn chết chú Tư, nó la to, líu cả lưỡi. Phản ứng theo bản năng, anh dùng tay trái gạt nó ngã sấp xuống mặt đường đá, cả người nép sát vào một bên. Trấn tĩnh lại, anh bảo nhỏ thằng Hải:

- Người của ta hả? Sao không nói? Đi, ra bảo chú ấy tắt đèn đi vào đây.

Nhưng không cần thiết nữa. Người cảnh sát đã dừng xe phía trong con hẻm, đang chậm chạp đi vào. Khi ấy, thằng Hải mới nhớ đến khẩu côn nó mới tước của gã mặt trắng. Đâu rồi nhỉ? Thôi chết! Lúc nhảy xuống xe, vì không quen cầm nó đã quẳng lại ghế sau xe và kiếm một hòn gạch, hòn đá gì đó. Thứ này nó quen dùng hơn. Nó quay lại định vào xe tìm nhưng bỗng bủn rủn chân tay. Gã mặt trắng hồi tỉnh từ lúc nào, đã cầm được khẩu côn nó vứt lại và đang ngắm thẳng vào thân hình to lớn của chú sĩ quan giỏi võ. Vòng tròn thép đầu nòng bắt ánh đèn loe lóe trắng. Mồm nó há hốc, kêu nhưng không thành tiếng. Nó chỉ kịp dồn hết sức lực vào cánh tay, ném mạnh hòn gạch cầm tay thẳng vào cái đốm trắng mờ mờ trong bóng tối Trong khoảng không gian vắng lặng dài và hẹp, tiếng gạch đập vào trán hay sọ gì đó nghe khô khốc. Gần như đồng thời, tiếng súng vang lên, rạch một đường lửa ngần xé rách màn đêm.

Hồng Giang quay ngoắt lại. Chú bé đánh giầy đã gục xuống. Gã kia cũng gập người xuống thành cửa xe, tay phải buông thõng.

***​

Theo sự chỉ dẫn của anh Tư chiếc xe Jeep từ từ chui qua cổng lớn một biệt thự hai tầng, đi sâu vào trong, vòng ra sân sau. Hồng Giang tắt máy, mở cửa xe định dìu chú bé vào nhà. Tư đưa tay cản lại và nói nhỏ:

- Anh Hai vô nhà trước nghen. Cầm chắc anh Chín đang ở trong đó. Nhìn qua cánh cổng tui biết.

Thì ra theo quy ước từ trước, khi nào có liên lạc từ R. về thì trên lưới rào kẽm gai đầu cổng sắt lại treo mấy giỏ phong lan tai trâu (nếu có động, địch phục ,thì treo giỏ phi điệp). Khi vào trong, cho là một thói thường của những gia đình có máu mặt bây giờ, Hồng Giang không để ý đến ba giỏ tai trâu đang khẽ đung đưa như mời chào. Đối với Tư, không hiểu sao anh lại cho rằng lần này không phải chỉ là liên lạc bình thường, mà dứt khoát phải là anh Chín. Tình hình biến động thế này, chắc anh ấy không chịu ở cứ đâu.

Quả nhiên, khi vào trong nhà, Hồng Giang đã thấy một người đàn ông có dáng người như một tư sản cỡ trung lưu, đeo kính trắng đang ngồi xem báo. Anh dừng lại nơi ngưỡng cửa, người cứ dướn mãi về phía trước, ngập ngừng nửa muốn chạy lại, nửa sợ nhầm. Đến khi người kia ngẩng lên thì Hồng Giang không kìm được nữa. Anh nhẩy bổ lại, ôm chặt người đó, thốt ra tiếng kêu khe khẽ như được nhân lên từ sâu thẳm tấm lòng:

- Trời ơi, anh Vũ đấy ư?

Tay nắm tay, người bên người mà vẫn chưa dám tin là thật. Hai người im lặng, không nói thêm được tiếng nào nữa. Mười năm trôi qua, bây giờ họ mới lại gặp nhau. Đối với Hồng Giang, đây là lần đầu tiên anh gặp trực tiếp cấp trên của Cục tình báo. Đây là Đảng, đây là miền Bắc xã hội chủ nghĩa, đây là Hà Nội, đây là tất cả những thân thiết nhất của anh. Anh linh cảm rằng, anh Vũ vào mang nhiều tin mới cũng như chỉ thị mới. Thế mà không hiểu vì đâu anh lại hỏi một câu, sau này cứ buồn cười mãi:

- Hà Nội bây giờ còn nhiều hoa sữa không anh?

- Nhiều chứ. Càng nhiều hơn trước là đằng khác. Nói riêng cho cậu biết, cách đây một tuần, mình còn đi dạo trên vườn hoa Thống Nhất đấy nhé – Chừng như nhớ ra Hồng Giang ở trong này quá lâu rồi, anh giải thích – Khu hồ Bẩy mẫu cũ cạnh Kim liên ấy mà. Đẹp lắm…

Anh Vũ nói rất nhiều, nhưng Hồng Giang chỉ nghe đến đó. Tai anh ù đi vì xúc động. Anh nghe bằng tai, bằng mắt, bằng hơi thở, bằng cả trí tưởng tượng của nỗi nhớ mười mấy năm chưa một lần trở lại Thủ đô. Háo hức như một đứa trẻ nhỏ, anh quên hết mọi việc xảy ra. Chỉ nghe cồn cào một nỗi nhớ. Hương hoa sữa trên đường Ha–Le (Halais) và phố Ri-ki-ê (Riquier) – anh chưa biết đã đổi tên thành phố Nguyễn Du. Ráng đỏ như lửa trên mặt hồ Tây buổi chiều tà. Và khung cửa sổ đã sứt mẻ vì những lưỡi dao của bọn học trò, nơi từ đó anh nhìn qua những quả soan khô chiếu thẳng tới đường Cổ ngư, mơ mộng sau một tiết học… Nghe nói gần ngôi trường cũ của anh, có một ngôi nhà nhỏ. Tại đây, Bác Hồ của anh đang ở. Trong những trận chiến đấu căng thẳng một mất một còn này, nếu có bị sao thì anh chỉ ân hận một điều. Ấy là chưa một lần được gặp Người, được kính thăm sức khỏe của Người. Vì hoàn cảnh hoạt động, lâu lắm rồi, anh không được ngắm ảnh Bác. Anh không có một tấm nào mang theo bên mình. Giá có một tấm…không, giá được ngắm ảnh Bác một chút thôi, chỉ một chút thôi…

Vũ lặng yên ngắm thái dương Hồng Giang. Trong mái tóc chải mượt và bóng lộn vì sáp ấy, anh thoáng thấy hai ba sợi tóc bạc. Căng thẳng quá mà. Một năm sống trong lòng địch, chỉ sống không thôi với tấm lòng nguyên vẹn cũng dài bằng mười năm sống trong vùng tự do. Huống chi cậu ấy không phải chỉ sống, mà còn chiến đấu. Cả một tuổi trẻ tươi đẹp nhất, cậu ấy đã giành cho nhiệm vụ không tên, không một lần nêu danh trên đài trên báo. Ngắm mãi mấy sợi tóc bạc và nếp nhăn tuổi tác trên đuôi mắt của bạn, anh chợt nảy ra một mơ ước. Sau này, khi Tổ quốc đã thống nhất, cuộc chiến đấu của các anh đã được phép nói rộng ra, anh sẽ cố học làm nhà văn. Phải làm nhà văn để viết về những công việc, những con người như thế này. Phải để những đứa trẻ lớn lên chỉ biết chiến tranh và tội ác qua những trang sách giáo khoa văn- sử hiểu được cha ông chúng nó đã sống và chiến đấu như thế đấy. Để chúng nó biết yêu sâu sắc. Để chúng biết làm những người lính dũng cảm…

Hồng Giang chợt nhớ ra công việc đang chờ đợi. Anh mỉm cười thật tươi, cố giấu đi hai giọt nước mắt còn đọng ở khóe mắt đang to dần. Anh lúng túng, và thay cho chùi nước mắt, anh lại nhún vai. Cả hai người cùng cười phá lên vì cử chỉ ấy. Hồng Giang bắt đầu báo cáo. Sau khi nghe tất cả xong, Vũ hỏi:

- Có chắc chắn đêm nay lấy được Viôlét không?

- Tôi xin hứa! - Hồng Giang trả lời chắc nịch.

- Còn tên phản bội, cậu cứ để nó đấy cho tôi. Bạn học cũ phải không. Nó nguyên là một cán bộ quân báo khu 7 bị mất chất. Trung ương chỉ lo nó phát hiện ra cậu. Thôi thế cũng xong. Còn việc chúng điều cậu đi, trung ương đã biết. Chị Sáu về thay cậu đã gặp chưa?

- Chưa.

- Lạ nhỉ. Theo báo cáo thì đồng chí ấy đã về Sài gòn rồi cơ mà. Cậu còn nhớ mật khẩu phương án hai “Gió đổi chiều” đấy chứ?

- Vâng… “Mùa này Viôlét nở rộ trên những đồng cỏ…”

- Nếu không gặp được, cậu cứ đi nhé. À, mà suýt nữa quên. Thay mặt trung ương, tôi xin trao cho đại úy Hồng Giang sĩ quan Cục tình báo Quân đội nhân dân Việt Nam huân chương chiến công hạng nhất vì thành tích lấy được bí mật kế hoạch Rồng lửa- Vũ đứng thẳng người nghiêm trang nói.

- Vì nhân dân phục vụ! - Hồng Giang đứng nghiêm, ưỡn ngực nói nhỏ nhưng dõng dạc. Giọng anh run run vì xúc động.

- Thứ hai, xét những thành tích phục vụ, chiểu theo điều lệnh cán bộ của Quân đội nhân dân Việt Nam, xét yêu cầu công tác mới, nay quyết định trao quân hàm thiếu tá cho sĩ quan tình báo Hồng Giang, - Vũ nói chậm rãi, đúng nhịp điệu, như thể anh đang đọc quyết định trước một đạo quân lớn. Nói xong, anh lặng lẽ rút trong túi ngực, nơi cồm cồm hình một khẩu súng ngắn, lấy ra một tấm ảnh Bác, khổ nhỏ thường thấy ở trang đầu quyển lịch miền Bắc.

Lần này, Hồng Giang nghẹn ngào không nói được câu nào. Đang đứng nghiêm trước mặt cấp trên, đột ngột anh quỳ xuống, hai tay nâng nhẹ tấm hình Người. Anh mở to mắt, trân trối cố nhìn cho rõ, cho thỏa. Anh muốn thưa với Bác về nhiệm vụ của anh, muốn hứa…Nhưng dòng nước mắt, dòng nước bao nhiêu năm rồi anh ngỡ nó đã cằn khô qua những thử thách gay go của cuộc sống, bây giờ lại tràn trề trên khuôn mặt, làm nhòa đi tất cả. Mặc, anh cứ để nó chảy. Anh đã gặp Bác đây rồi. Trong trăm công nghìn việc của một lãnh tụ, Người vẫn đang nhìn anh, đang theo dõi, che chở từng đường đi nước bước của anh. Ánh mắt của Người vẫn đang động viên, thúc giục anh vào trận mới…Anh chỉ thốt lên được một câu, nghe cũng nhoẹt nhòe nước mắt: Bác ơi! …

Vũ lặng yên nhìn đồng đội. Anh không nói, không ngăn cản. Phải rồi, anh rất hiểu tâm trạng những đồng chí của anh. Trong gần như suốt cuộc đời hoạt động, đây là những phút hiếm hoi để họ có thể khóc, cười, nói tự do, không đóng kịch. Trong một vài phút ấy, lớp vỏ bọc rắn như thép xung quanh trái tim đã tạm thời tan biến, để trào ra những dòng nhựa yêu thương…

- Xin lỗi anh! - Hồng Giang nói lúng túng. Anh đứng thẳng lên, tay vẫn không rời tấm ảnh Bác. Anh đẩy tấm ảnh ra xa, nheo mắt như để nhìn cho rõ hơn, rồi áp chặt vào mặt mình một giây. - Báo cáo đồng chí trung tá, tôi đã sẵn sàng:

- Tốt lắm. Các thủ trưởng rất tin tưởng ở cậu, Rớt ạ. Bản danh sách điệp viên “Chiến dịch Oa téc lô” là một tài liệu vô cùng quý giá. Trước khi mình đi, anh Cả có gửi lời thăm cậu. Còn bây giờ, cậu nhớ kĩ mật khẩu liên lạc với B.52 nhé. Sau một tháng, cậu tìm đến Oa-sinh-tơn…

- Rõ! Còn kế hoạch tối nay, tôi muốn nhân đây làm sao bắn bị thương Hâygơ và chặn đầu xe Sơn Hồng, nhưng không giết.

- Được rồi, ta bàn ngay. Thời gian cũng còn lại ít lắm. À, nhân đây báo luôn để cậu biết Hoàng Lan đã chứng tỏ ý chí kiên cường trong nhà tù của địch. Ta đang chuẩn bị kế hoạch để cứu đồng chí ấy.

***​

Ở dưới nhà, thằng Hải vẫn nằm thiêm thiếp. Tên phản bội bị trói giật cánh khuỷu vào một cây cột giữa nhà, mồm phồng ra vì ba chiếc khăn mùi xoa tống đầy trong đó. Nó đang đứng chờ tới lúc bị giải ra căn cứ. Thằng Hải tỉnh dậy lần thứ nhất thì nghe thấy một tiếng thì thào nho nhỏ: “Phải đưa ngay chú bé này ra ngoài cứ. Có thể đào tạo trong các đơn vị đặc biệt được đấy”. Nó cố nhỏm lên nhìn. Đấy là lời nói với lại của chú sĩ quan giỏi võ của nó. Chú ấy đã đi ra cửa ngoài. Nó còn đang thèm thuồng kiểu hoạt động của chú ấy thì một tiếng khác, lạ hoắc vang lên: “Bây giờ, anh Tư đi liên hệ với biệt động, lấy hai người nữa làm việc này”. Nói đến đó, người kia hạ giọng, nhưng vì đứng gần giường nên nó vẫn nghe được bập bõm câu được câu chăng. Đây là kế hoạch hợp đồng với chú sĩ quan giỏi võ của nó. Ngay khi đấy, tên phản bội có cái mặt đểu giả kia bị giải xuống hầm ngầm. Nó lại thiếp đi. Trong giấc mơ, nó thấy mình đang chỉ huy một đạo quân biệt động đánh vào tòa đại sứ Mỹ…” Lần thứ hai tỉnh dậy thì trong nhà vắng lặng. Nó cố nhớ mình đang nằm ở đâu. Mãi sau, nó mới nhớ lại công việc của chú Tư. Trước khi chú ấy đi, chú ấy còn đến xoa đầu nó, sờ trán và nói khe khẽ: ngủ ngon nghe cưng. Mai cho ra Hà Nội…

Thằng Hải nghiến răng nhỏm dậy. Cánh tay trái đã không còn là của nó nữa. Nơi trước là cánh tay, bây giờ cụt ngủn, nhức buốt. Nó lại nhớ đến chú sĩ quan giỏi võ của nó. Tiếc quá, chú ấy vẫn chưa nói chuyện được với nó. Bây giờ nó phải đi giúp chú ấy. Nó còn khẩu côn, của thằng phản bội và hai trái vịt US nữa. Cứ ra đấy, biết đâu chú ấy cần việc gì thì sao…
 
Top