Quân Khu Nam Đồng

3.

Trong lúc Hà Tư và Hoàng Yến đang say đắm trong tình yêu, Anh Sơn lặng lẽ ngồi trên đống đá phía ngoài khu tập thể Ngân hàng, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc kia, lòng buồn tê tái.

Trời mùa đông. Gió lạnh. Sương đêm như một cái lồng bàn khổng lồ úp xuống cổng khu. Ánh trăng mờ xuyên qua màn sương càng làm cho cảnh vật trở nên lạnh lẽo. Anh Sơn nhớ lại rằm Trung thu năm 1973. Khi cả bọn bắt đầu phá cỗ trên bể nước Nhà 2 thì nó ôm bụng, quằn quại. Hà Tư phải đưa nó về tận cầu thang Nhà 1. Khi bóng Hà Tư vừa khuất, Anh Sơn lập tức lộn lại, lẻn ra phía Ao Ông Thử, men theo hội trường, lách mình trong bóng tối như một chiến sĩ đặc công, đi nhanh ra đống đá cổng khu tập thể Ngân hàng. Buổi chiều nó đã hẹn với Lệ Dung. Lần hẹn hò đầu tiên. Trăng sáng vằng vặc. Hai đứa tay trong tay, đã mấy lần nói câu từ biệt rồi lại dùng dằng.

Anh Sơn về tới nhà sau lúc nửa đêm. Má vẫn còn thức.

– Sao về muộn thế con?

– Dạ, bọn con phá cỗ Trung thu ở Nhà 2, bị mấy thằng thanh niên ngoài phố vào gây sự. Hai bên đánh nhau, nhưng chúng có vũ khí nên bọn con đánh không nổi. Chúng đuổi con xuống tận Ngã Tư Sở…

Ở nhà Anh Sơn, việc nó đánh nhau từ lâu đã không bị coi là một cái tội. Má nó quá quen với việc nó đánh nhau, bị bắt, bị “bêu dương” trước toàn trường và mời ba má - mà chủ yếu là má vì ba hầu như ở chiến trường – tới gặp giáo viên chủ nhiệm. Anh Sơn kéo chiếc áo bộ đội mà trước khi về nó đã lấy dao đâm thủng một lỗ cho má xem:

– Con bị chúng nó đâm rách cả áo. May mà không thủng bụng.

Anh Sơn tưởng má sẽ vùng dậy xem, nhưng má vẫn nằm trong màn, thủng thẳng:

– Con đi chơi với Lệ Dung mà cũng mang dao theo à?

Anh Sơn chột dạ, không biết má phát hiện được gì. Nó nói kiểu thăm dò:

– Con mang theo dao để gọt bưởi. Bọn con ngồi phá cỗ trên bể nước Nhà 2.

– Lúc mười rưỡi, cô Tân má Lệ Dung qua đây, hỏi nó có sang chơi không? Lệ Dung xin đi phá cỗ với bạn mà tới giờ đó chưa về? Má với cô ra bể nước Nhà 2 tìm. Bọn nó bảo Dung không ra, còn con đau bụng, về từ chập tối.

Anh Sơn im re, không dám cãi, lẳng lặng chui vào màn. Má nó bảo:

– Má đã nói với cô Tân về khuyên Lệ Dung. Hai đứa còn nhỏ, tập trung vào học tập cho tốt. Chuyện yêu đương để sau này.

Lệ Dung về nhà cũng bị mẹ mắng cho một trận. Cô Tân tuyên bố từ nay cấm Lệ Dung chơi với Anh Sơn. Cô còn nói thêm: “Sau này yêu ai cũng được, nhưng không yêu thằng đấy!”. Chắc cô tự ái, cho rằng má Anh Sơn chê con gái mình. Dù là bạn bè thân thiết bao nhiêu năm, nhưng cô vẫn không thể chấp nhận việc má Anh Sơn nói vỗ vào mặt cô sẽ cấm Anh Sơn yêu Lệ Dung như thế. Từ hôm đó, cô quản con gái rất chặt. Sáng hôm sau tới trường, bọn con trai xúm vào trêu Anh Sơn về vụ nói dối, bỏ anh em, đồng đội để “lén lút đi theo tiếng gọi tình yêu”. Chuyện Anh Sơn và Lệ Dung trở nên nổi tiếng. Mỗi khi hai đứa đến gần nhau, ai cũng để ý.

Nhưng một khi Anh Sơn và Lệ Dung đã quyết yêu, mười má Trâm Anh với hai mươi mẹ Tân cùng những lời trêu chọc, đồn đoán cộng lại cũng chẳng cấm nổi. Làm sao có thể nghi ngờ cô con gái khi nó chân đi đất, mặc áo rách, quần xắn móng lợn, mang xô xuống nhà xách nước? Có lẽ cô Tân đã già, quên mất mình yêu đương thế nào ở tuổi chớm thành thiếu nữ? Hay tại cô lấy phải một ông chồng khô như ngói, suốt ngày làm theo điều lệnh và giữ nghiêm quân kỷ quân phong, nên không hiểu sức mạnh tình yêu của đàn ông, nhất là loại đàn ông “đầu gấu”? Vì vậy, trong khoảng mất cảnh giác ngắn ngủi ấy, cô đã để cho đứa con gái yêu của mình với Anh Sơn chui vào gầm cầu thang đắm đuối hôn nhau. Cái hôn đầu đời, vụng trộm nhưng ngọt ngào, còn thi vị gấp vạn lần khi người ta hôn nhau danh chính ngôn thuận.

Và cô cũng không biết, với lũ thanh niên mới lớn này, càng cấm đoán, chúng càng quyết tâm đến với nhau. Tốt nhất là cứ kệ chúng, cho yêu nhau chán đi. Với bọn trẻ, những rung động đầu đời không phải lúc nào cũng phát triển thành tình yêu bền chặt. Chỉ cần một chút tự ái, một chút hiểu lầm cũng có thể dẫn tới chia tay. Chúng quá nhạy cảm, quá mỏng manh, chúng thiếu kỹ năng và không được hướng dẫn.

Người đầu tiên làm cho mối tình đẹp như Romeo và Juliet của Anh Sơn - Lệ Dung tan vỡ chính là Hà Tư. Là chiến sỹ giao liên kiêm cán bộ kiểm duyệt, chẳng có gì giữa Anh Sơn - Lệ Dung mà Hà Tư không biết. Trước mặt anh em Quân khu, nó lớn tiếng lên án Anh Sơn chỉ giỏi hùng hổ với chiến hữu, còn với Lệ Dung thì cam chịu cho đè đầu cưỡi cổ. Tính Lệ Dung hay hờn dỗi, thích được yêu chiều. Anh Sơn hung hăng ở đâu, chứ đối với Lệ Dung nó mềm như lụa. Thấy mình nói gì Anh Sơn cũng nghe, Lệ Dung càng lấn tới. Thực ra, Lệ Dung không có ý bắt nạt Anh Sơn. Lệ Dung chỉ thú vị khi thấy Anh Sơn thực hiện đủ các loại “mệnh lệnh” oái oăm của mình và lấy làm hãnh diện vì điều đó. Có người con gái đẹp nào lần đầu yêu mà không nhõng nhẽo? Mỗi lần hai đứa cãi nhau, dù Lệ Dung sai đến mấy, người làm lành trước bao giờ cũng là Anh Sơn.

Lệ Dung không biết việc bắt nạt đàn ông, dù nhân danh tình yêu đi nữa, cũng nên có giới hạn. Và dù đàn ông có yêu mình bao nhiêu họ cũng không công khai đặt người yêu lên trên danh dự và tình cảm anh em chiến hữu. Bị anh em phê phán kịch liệt, Anh Sơn buột miệng thề sẽ không làm lành trước nếu Lệ Dung gây sự vô lý. Tai họa đến từ đó. Lần “hờn dỗi” kế tiếp của Lệ Dung được Anh Sơn đáp lại bằng sự im lặng tính bằng nhiều tháng, cho tới tận ngày Anh Sơn đi bộ đội.

Anh Sơn đóng quân ngay Ngã Tư Sở. Nhưng sự tự ái khiến nó dứt khoát không làm lành trước. Và nó tự hỏi, vì sao Lệ Dung cố chấp đến vậy, cứ bắt nó phải hạ mình? Sao nó đã lùi cả trăm lần mà Lệ Dung không chịu lùi một lần? Anh Sơn dứt khoát nếu Lệ Dung không làm lành trước, một bước nó cũng không lùi nữa.

Anh Sơn là người cứng rắn, nhưng đêm nay, nó bỗng thấy yếu mềm. Có lẽ do biết mình sẽ xa Lệ Dung rất lâu, khi đơn vị hành quân vào Nam? Hay do ánh trăng mờ và gió lạnh? Nó cảm giác mình sẵn sàng vứt hết lời thề, danh dự để chạy đến với Lệ Dung. Nhưng nó không thể lên nhà gọi Lệ Dung được. Cô Tân đã tuyên bố không chấp nhận nó. Chỉ có Hà Tư là nó tin tưởng, là người hiểu nó, thì đêm nay lại không về.

Anh Sơn ngồi tới nửa đêm. Người lạnh cóng. Lần đầu tiên trong đời nó khóc. Những giọt nước mắt chảy tràn trên gò má.

4.

Thông thường khi thổ lộ tình cảm với các cô gái, cánh đàn ông luôn nơm nớp lo sợ không được chấp nhận. Nhưng Khanh thì khác. Nó vò đầu bứt tai xem nên bày tỏ tình cảm với cô nào trong số những cô thích nó, và kèm theo đó, một nỗi bận lòng không kém, là cư xử thế nào với những cô vẫn tưởng nó thích mình? Khanh vốn đẹp trai và rất hoạt ngôn. Một chuyện vớ vẩn, qua mồm Khanh cũng trở nên hấp dẫn. Đã thế, nó còn được anh Minh, ông anh họ đi học ở Hungary về, nổi danh là một tay đại đạo hái hoa ở chốn trời Tây, làm cố vấn ái tình, truyền cho đủ các môn “võ nghệ”. Đúng là “danh sư xuất cao đồ”. Khanh không hề gặp khó khăn khi tiếp cận, làm thân với các bạn gái. Ngay cả khi nó không hề tán tỉnh, sự gần gũi, hài hước và ấm áp từ nó đều làm các cô gái nghĩ thể nào cũng có một ngày bạn này sẽ yêu mình. Với Khanh, tình yêu giống như một mâm cỗ tết, ngoài canh bóng, canh miến, canh mọc, canh măng, còn có đủ nem, giò, chả, gà luộc, cá chép kho, thêm bánh chưng, bánh tét, dưa hành, dưa góp… chưa kể đến chè kho, chè long nhãn, chè bà cốt để tráng miệng… Nếu ăn tất cả sẽ bội thực mà chết, nhưng bỏ cái gì cũng tiếc. Và khi ngày lên đường ra mặt trận tới gần, biết mình chỉ được chọn một món trong mâm cỗ tình yêu ấy mang theo, nó cứ phân vân mãi, không biết nên chọn món nào? Đúng là: “Ăn tiêu nhớ tỏi bùi ngùi, ngồi bên đám hẹ nhớ mùi rau răm”. Nói theo kiểu Hồ Xuân Hương, nó đang trong tình trạng “quân tử dùng dằng đi chẳng dứt”. Đính vỗ vai nó nhắc nhở: “Cẩn thận, kẻo mà lắm mối tối nằm không!”

Thật ra thì Đính quá lo xa. Với ai chứ Khanh làm gì có chuyện “tối nằm không”. Buổi chiều, Huyền vừa dúi cho nó mảnh giấy tuyên bố quyền sở hữu: “Huyền chỉ gặp lại Khanh khi có tất cả!” thì tối Phương đã thập thò rủ nó đi chơi, mắt chớp chớp nhìn xuống, như muốn lắng nghe một lời trao gửi. Anh Minh dạy Khanh đủ điều để làm cho các cô gái yêu mến, nhưng lại quên không nói cho nó biết yêu một người con gái thì dễ, nhưng thoát ra khỏi họ khó hơn nhiều. Kết cục là trước ngày lên đường, mặc dù Khanh thề non hẹn biển với Phương, nhưng vẫn phải hôn Huyền, nắm tay Hồng, và gieo niềm hy vọng cho Hoa. Nó thở than theo kiểu một diễn viên điện ảnh: “Nhiều người yêu tao ư? Phải chăng tao là người có lỗi? Một đứa đáng yêu như tao, sao có thể không yêu cho được?”.

Mọi người có thể trách Khanh không đứng đắn. Nhưng cũng nên đánh giá nó công bằng. Với cô nào nó cũng yêu hết lòng và đắm đuối. Sẽ là rất tuyệt vời nếu nó đừng yêu song song, mà yêu dứt điểm từng cô một. Tiếc rằng bây giờ không như thời phong kiến ngày xưa, tài trai được quyền năm thê bảy thiếp. Những lời tỏ tình của Khanh với Phương, Huyền, Hồng, Hoa đều xuất phát từ một trái tim nồng thắm, chân thành. Nó yêu sao nói thế. Mỗi người nó yêu một kiểu. Chỉ có những kẻ lãng mạn và mơ mộng viển vông như Hòa mới tìm yêu một cô gái có tổng hòa những ưu điểm mình thích. Trong giấc mơ bay bổng nhất, Khanh cũng chẳng bao giờ gặp được một người lý tưởng, có khuôn mặt ưa nhìn như Phương, nước da trắng ngần như Hồng, tính tình đằm thắm như Huyền và dịu dàng, giỏi nữ công gia chánh như Hoa. Và bởi Khanh yêu từng cô một riêng rẽ, nên cô nào với nó cũng đắm say.
 
Top