Những ngã tư và những cột đèn

XV

Tôi kết thúc một ngày tím. Không gì xảy ra đúng như í muốn của tôi. Dự tính mà tôi tin tưởng, cả một ngày tím, sụp đổ. Tôi ném qua lỗ hổng, cái chăn đơn, cái chiếu, gói lạc rang chưa hết, con dao phay bạch binh, để chúng muốn rơi vào đâu, thì rơi. Tôi tụt dây xuống sau cùng. Buổi sáng rực rỡ đã tràn ngập căn buồng. Lúc này có lẽ tôi giống con bú dù, của Tacdăng. Cho nên tôi đi qua mà không nhìn vào gương. Rồi để mặc dây thừng, bị treo cổ lủng lẳng giữa nhà. Tôi mở cửa. Và ra sân rửa mặt đánh răng. Sân iên tĩnh. Gió láo nháo trong buổi sớm iên tĩnh. Dân phố đi lại í ới, một ngày mới. Chỉ riêng tôi là chả đâu vào đâu, cả lí trí lẫn ruột gan, đều láo nháo tứ tung. Quần áo, đầu tóc lấm bụi, nhem nhuốc. Tôi vào nhà thay quần áo. Rồi giặt quần áo bẩn. Tôi chỉ vò nhanh bằng nước lã. Rồi lại vào nhà, pha càphê. 6 giờ sáng, tôi nhặt cái chiếu, cuộn lại. Tôi gấp lại cái chăn đơn. xếp trả vào tủ. Nhặt gói lạc rang dưới đất, tôi để lên mặt bàn. Tôi giấu con dao bạch binh ra sau tủ. Còn cái dây thừng, vẫn để mặc nó bị treo cổ, ngay giữa nhà. Tôi ngồi chờ phin càphê, nhỏ giọt chầm chậm. Tôi nghĩ, sau khi Tình Bốp bị xóa tên, trên bản đồ nội thành, chiếc mùi soa của Lily chẳng còn giá trị gì nữa. Kẻ phạm tội, giờ này có lẽ đang nằm, say sưa trong chăn ấm. Lát nữa ngủ dậy, sẽ đi lại, nhậu nhẹt, ngay trước mũi tôi. Nhưng nó là ai, đàn ông hay đàn bà, tôi không biết. Tất cả có lẽ phải bắt đầu lại, từ con số không. 6 giờ 15 không có gì xảy ra. Hôm nay là thứ năm. Tôi sẽ đến bệnh viện, thăm Cốm. Sẽ mang theo cam, sữa, kẹo và súccùlà. Rất lâu, tôi ngồi nhìn phin càphê, giọt nhỏ đặc quánh. Từ một năm nay tôi chờ vụ án kết thúc. Đã chuẩn bị về tới đích, mà lại trắng tay, vào phút cuối cùng. Tình Bốp ra đi, mang theo tất cả công sức của tôi, vào hư vô, để tôi đứng ngẩn ngơ, giữa ngã tư. Vụ án lại mịt mù. 6 giờ 18, rồi 6 giờ 19, thời gian như không trôi nữa, sáng nay. Như thằng vừa thua bạc đêm. Tôi sạt nghiệp. Tôi rơi vào khoảng không, rơi như thế, còn kinh hơn cả những lúc thất vọng, cả những lúc lãng mạn.

6 giờ 20, không có gì quan trọng xảy ra. Nhưng có một cái gì không quan trọng nữa, đang xảy đến. 6 giờ 21, Thời gian không trôi, vì thời gian có trôi, thì cũng không còn í nghĩa. 6 giờ 21, một ngày khác vừa mới bắt đầu, bên ngoài thời gian. 6 giờ 21, tôi đã đứng ngoài thời gian, bởi vì tôi không biết làm gì, mò đi đâu, sờ vào đâu. Sau bao nhiêu toan thử và thất bại, lo sợ và chờ đợi, chỉ nhờ vô tình, mà tôi đã tác động thành công, vào thời gian. Tôi không phụ thuộc vào nó nữa. 6 giờ 21, tôi đứng bên ngoài thản nhiên, ngắm đường tuyến tính của thời gian, chạy về hai nhà ga vô định. Thời gian dù có chạy về đâu, cũng không quan trọng nữa. Hôm nay, hôm qua, một tuần sau, không có gì khác cả, Rất đơn giản: đồng hồ của tôi đã dừng lại, quyển lịch cũng dừng lại. Và cũng rất đơn giản: tôi tồn tại, hay không tồn tại, cũng giống nhau. 6 giờ 21, tôi đi đi lại lại. Ngoài cửa sổ vườn láo nháo gió, láo nháo lá. Gió và lá cùng láo nháo, để vườn càng thêm iên tĩnh, buổi sáng càng thêm iên tĩnh. 6 giờ 21 tôi cho đường, vào càphê. Không có gì xảy ra. Tôi nguấy càphê. Tôi châm thuốc hút, điếu thứ hai. 6 giờ 21 tôi chỉ biết, trước mắt rất quan trọng, nhưng cũng có thể chả quan trọng tí nào, bởi vì, tôi đang ở một ngày không thời gian, bởi vì, không có chương trình, và dự định gì. Cứ để tôi đứng, ngoài thời gian như thế này, để không phải đến trụ sở, nhận đòn trừng phạt, của ông Trung trố và khu phố. Gặp lại ông Trung trố, thà tôi xung phong về một ngã tư súng đạn, còn thích hơn. Sống kéo dài, trong vụ án kéo dài, giống như con muỗi, nằm trên mạng nhện. Con muỗi không sống được, cũng không chết được. 6 giờ 21 tôi uống cạn cốc càphê. Không có gì xảy ra, nhưng càphê làm bụng tôi cồn cào. 6 giờ 21 tôi khóa cửa. Không có gì xảy ra, tôi sang thằng Ngỡi ăn phở.

Một ngày bên ngoài thời gian. Hàng phở của Ngỡi, lúc 6 giờ 21 đông người: đũa bát, chân tay, tíu tít. Tôi làm một gầu. Rồi tiếp một nạm. Khách hàng phản đối: “Ông này đến sau?” Ngỡi phải trình bày: “Xin các vị thông cảm. Ông anh của tôi hôm nay hưởng chế độ đặc biệt. Nếu không, chính phủ sinh ra luật ưu tiên, làm gì?” Khách hàng có người thông cảm, có người không. Nhưng tôi cứ ăn iên tĩnh. Tôi lấy hai bát phở, để nhồi vào mọi chỗ hẫng, trong người. Dần dà, chỗ hẫng đầy, đầy mãi, đầy lên, sau bát nạm thì hết hẫng. Nhưng tôi vẫn gọi thêm một bát mỡ. 6 giờ 21, tôi rỉ tai Ngỡi: ''Ông Trung trố có nói gì không?” Ngỡi nói: “Có”, rồi để tôi ngồi chờ. Vì Ngỡi bận, phục vụ khách hàng, nên phải chờ, không mấy thú vị. Những chỗ hẫng trong tôi, vừa rồi đã lấp đầy, bây giờ lại hao đi. Tốn tiền với ông Trung trố thật. Lát sau, Ngỡi bưng phở đến cho tôi. Nó đặt bát phở lên bàn, rồi ghé tai tôi thì thầm. Nó nói: “Ông Trung trố vừa bảo em, phải đề phòng đàn anh trốn”. Tôi nói: “Trốn?” Nó nói: “Vâng, trốn. Đàn anh tự tử, để trốn đấu tranh. Sắp tới, ông Trung trố sẽ đưa đàn anh ra đấu tố. Sáng sớm nay, ông đi vòng lối vườn, để nhòm, vào cửa sổ nhà anh. Ông thấy cái dây thừng, treo giữa nhà. Ông sợ anh tự tử, trốn đấu tranh”. Tôi suýt bị sặc phở, vì buồn cười. Tôi về, miệng huýt sáo, tuýt tuýt. Qua ngõ xóm, iên tĩnh. Tôi vào nhà, nhà tôi như cái nhà mồ. Rồi đến bên cái dây thừng, tôi nhìn nó. I như trong thánh kinh: sống chết gần nhau thế này, cho nên sống chết chả nghĩa lí gì. 6 giờ 21, tôi nhìn, vào đường tuyến tính của thời gian, thấy tất cả, ngày, tháng, mùa đông, mùa hè, mùa xuân, đang trôi rất nhanh, về cả hai hướng vô định. 6 giờ 21, bên cái dây thừng, thả từ trần nhà chạm đất, tôi nghĩ, chết là như thế nào? Là tôi bắc ghế để chui đầu, vào thòng lọng. Là tôi đạp ghế. Như thế là cái chết. 6 giờ 21, bên cạnh tôi, trên đường tuyến tính, thời gian vẫn trôi vèo. Tôi nghĩ, lát nữa khi chị Hòa ban bảo vệ khu phố, đập cửa vào, đã thấy tôi lơ lửng giữa nhà. Mặt tôi nở to, màu tím, như một bông hoa tím. Chị Hòa lục tìm thư tuyệt mệnh. Chị tìm không thấy. Vụ án của tôi chưa kết thúc, sẽ không bao giờ kết thúc. Nghĩ vậy, tôi kéo bàn lại, dưới sợi dây thừng, tôi kê thêm chiếc ghế, trên mặt bàn. Tôi trèo lên bàn. Rồi lên ghế. Tôi nhìn đồng hồ, là 6 giờ 21. Tôi làm một cái thòng lọng. Tôi chui cổ vào trong. Cảm giác lúc này thật tuyệt vời. Đứng trên ghế, tôi nhìn xuống. Bên dưới là cả một thế giới, chả ai để í đến tôi. Bên dưới là chị Hòa, đang lục tìm thư tuyệt mệnh. Bên dưới có thêm một vệt nắng iên lặng. Tôi thè lưỡi giễu cợt. Tôi nghe có con chim hót ầm ĩ, ngoài vườn. Đứng thế này mãi cũng được, vì tôi không run chân, không chóng mặt. Tôi 23 tuổi, còn đứng được, cho tới lúc chị Hòa đến tìm tôi, mà không mất thăng bằng. 6 giờ 21, chị Hòa không đến. Tôi chui ra khỏi thòng lọng. Tôi cuộn dây thừng, xung quanh cái thòng lọng, được một búi, rồi ném lên trần nhà, qua lỗ hổng. Vì nghĩ thế nào cũng có lúc dùng đến. Xong, tôi tụt xuống bàn, rồi từ bàn xuống đất. Tôi xếp bàn và ghế, về chỗ cũ. Sọ tôi thấy việc vừa làm lạ lắm, cứ hỏi thế là thế nào. Tôi nói, đùa thế thôi, để biết mùi cái chết. Chết thì chả có gì cả, nếu có, thì có suối vàng, ngắm mãi vàng cũng chán, sống dù sao vẫn thích hơn. sống còn có vườn hoa, phòng trà, có gà, vịt, lợn quay, có bản đồ nội ngoại thành tấp nập nam nữ. Tôi đồng í sẽ gặp lại ông Trung trố, để lúc nào ông cũng muốn đưa ra đấu tố. Tôi sẽ ra đấu tố, để ông iên tâm. Tôi sẽ lái ôtô. Sẽ dẫn vợ con tôi đi phố. Gặp ông Trung trố tôi chào. Tôi bảo con tôi: “Con chào bác đi”. Con tôi nói: “Cháu chào bác ạ”. Ông Trung trố khen: “Cháu ngoan quá. Bác cho cháu cái kẹo”. Rồi ông nói với tôi: “Buổi chiều, anh nhớ ra trụ sở đấu tố. Không được trốn đấu tranh”. Tôi nói vâng. Vâng, cuộc sống tôi là như thế, sẽ là như thế, với những ngày những đêm không trôi, đi đâu nữa, và kim đồng hồ lúc nào cũng chỉ, 6 giờ 21. Sáng nay, lúc 6 giờ 21, không có gì quan trọng xảy ra nữa. Buổi sáng quả là iên tĩnh. 6 giờ 21, tôi dắt xe ra sân. Tôi chuẩn bị ra phố mua quà cho Cốm. Trên đường sẽ vào xem ông Phúc, đã về chưa. Ông Phúc chưa về, tôi sẽ lên bệnh viện thăm Cốm. Ông Phúc mà về rồi, tôi cũng lên bệnh viện đã. Rồi sẽ quay lại nhà ông Phúc sau. 6 giờ 21, tôi khóa cửa. Không có gì quan trọng xảy ra. Nhưng có chị Hòa. Tôi chờ mãi, bây giờ chị đến thật. Chị Hòa vừa chạy từ đâu, bất ngờ đến ngay sát tôi, có vẻ vội vã lắm. Chị vừa nói vừa thở gấp: “May quá gặp anh. Anh xuống bệnh viện phải không? Anh hoãn lại, vì có việc rất cần. Anh Thái nhắn tôi, đến gọi anh. Anh đến ngay trụ sở bộ nội vụ, ở địa chỉ này. Để tôi xuống bệnh viện, thăm chị thay anh”. Tôi nói thẫn thờ: “Sao? Trụ sở bộ nội vụ?” Chị Hòa giải thích: “Tôi cũng chỉ biết thế. Anh đi ngay đi. Anh Thái đang chờ anh ở đấy. Anh Thái rất cần anh”.

Kể từ buổi tối tôi đi trốn, hôm nay mới có dịp đứng rất gần chị Hòa, như thế này. Má chị đỏ ửng, có thể vì chị đã vội vã quá, lúc đến suýt va vào tôi, nhưng cũng có thể vì lẽ khác. Tôi chợt nhớ, trong buổi tối phát súng năm trước: chị cứ nán lại ngoài vườn, mà không vào nhà, thấy tôi bị hỏi cung. Có thể chị đã kịp nhìn, thấy tôi hoàn toàn trần truồng, khi bác Mẫn giật tung cửa buồng tắm. Có thể, bây giờ chị vẫn còn nhớ, bởi vì, bây giờ chị lại vội vã ra đi, không để tôi kịp cám ơn. Tôi cũng vội vã ra ngõ, rồi ra phố. Tôi phóng xe vun vút, qua các ngã tư. Có gì xảy ra rồi. Tôi cứ chờ mãi. Cái gì xảy đến, thì đến rất nhanh, trở tay không kịp. Tôi gò cổ đạp. Nội thành láo nháo xe cộ, láo nháo nam nữ đi phố, láo nháo gió đông bắc. Nhưng buổi sáng vẫn iên tĩnh. Phố vẫn iên tĩnh. Giao thông láo nháo, nhưng thành phố vẫn iên tĩnh. Thành phố buổi sáng thứ năm, láo nháo gió, láo nháo cột đèn, láo nháo nữ bộ hành, nam bộ hành, láo nháo ngã tư, ôtô, tàu điện, láo nháo phố và tôi.

Tháng năm 1966. Đồng chí Thái kể: bây giờ tôi làm việc, chủ iếu trong văn phòng, ngay bên cạnh buồng lưu trữ tài liệu. Tôi rất tâm đắc, với một câu nổi tiếng, không nhớ ai đã nói: “Chiến tranh rèn luyện con người”, nhưng chiến tranh còn cứu vớt con người nữa.

Nếu tôi còn nhớ, phần cuối vụ án 11 năm trước đã diễn biến rất nhanh. Đêm thứ ba, hoặc, rạng ngày thứ tư, xác Tình Bốp được đưa đi, để bác sĩ khám nghiệm ngay. Kết quả cho biết, Tình Bốp đã bị tiêm acônitin, vào khoảng 7 giờ tối. Hai nốt kim còn trên hai bả vai. Đồng chí Trần B quay về trụ sở, để nhận tin, trong lúc vắng mặt, qua một đồng chí phụ trách điện đài. Đồng chí Trần B có vẻ hài lòng. Lúc đó khoảng 1 giờ 20. Đồng chí Trần B cho chuẩn bị xe, và bảo tôi: “Anh đi ngủ đi. Từ giờ đến sáng, nghe chừng hết chuyện rồi. 5 giờ sáng, tôi và anh, đi có việc”. Nói rồi, cả hai chúng tôi đi ngủ. Tôi dậy lúc 5 giờ, đã thấy, đồng chí Trần B ngồi hút thuốc, tóc vẫn còn ướt, có lẽ vừa tắm nước lạnh xong. Đồng chí Trần B vận bộ comlê xám, đội mũ phớt xám. Đồng chí bảo tôi, vận đồng phục, đeo phù hiệu và mang theo súng. Tôi nhắc: “Còn lệnh bắt?” Đồng chí Trần B vỗ vào túi áo, và nói: “Iên trí”. Vừa lúc có điện thoại. Đồng chí sang phòng bên, trả lời, 10 phút sau, quay lại bảo tôi: “Đi!” Lúc đó khoảng 5 giờ 30. Chúng tôi lên, một chiếc xe du lịch, có thêm một chị công an vận đồng phục, với một chiếc máy con. Tôi đoán là máy định vị. Đồng chí Trần B hút thuốc. Đồng chí cho biết kết quả bước đầu, của việc mở khóa mật mã. Nét chữ trên mùi soa, chính là bút tích của Tình Bốp. Đây là bản danh sách mật, của một ổ mười ba thành viên tình báo. Trong danh sách có địa chỉ, của lão Khang, Tình Bốp, và các cô gái xinh đẹp, mà chúng tôi đã biết, đa số. Đến Nhọn-cằm và A13 là hai tên cầm đầu, thì không một thông tin nào. Vụ án mạng được kết luận, là vụ thủ tiêu đầu mối. Thủ phạm chỉ có thể, là Nhọn-cằm và A13. Nhưng hai nhân vật này, là ai, ở dâu, chúng tôi không biết. Đồng chí Trần B trao đổi, với đồng chí lái xe một lúc. Sau đó xe chạy thong thả. Hai bên đường là đồng ruộng, công trường, nhà máy, nhà ở, nhà ga đang xây dựng, và bầu trời xanh buổi sáng. Đến Văn Điển, xe rẽ sang đường Hà Đông. Chị điện đài bắt đầu làm việc. Lúc đó hình như, 6 giờ kém 2 phút. Trước mặt chúng tôi, khoảng 100 mét, là một chiếc tacxi đen. Chị điện đài khẽ gật đầu, với đồng chí Trần B. Đồng chí Trần B nói: “Chuẩn bị!” Thế là chiếc xe du lịch rú ga, lao nhanh, còi kêu inh ỏi để xin vượt. Khoảng cách với tacxi nhỏ dần, khoảng 50 mét rồi 30 mét, rồi 20 mét. Trên tacxi thấy lố nhố dăm bảy đứa trẻ, ăn vận theo kiểu nông thôn. Chiếc tacxi đen không cho vượt, mà ngược lại tăng số, phóng nhanh hơn. Lũ trẻ bên trong reo hò, ầm ĩ. Tôi nghĩ: có lẽ Hắn biết, nên Hắn bỏ chạy. Đến một quãng đường rộng, chiếc du lịch bất ngờ tăng tốc, còi vẫn kêu inh ỏi. Hai chiếc xe chạy ngang nhau sèn sẹt, phải vài cây số loanh quanh như thế, lúc trên đường nhựa, lúc trên đường đất, tưởng đã chạm vào nhau. Cuối cùng chiếc du lịch vượt lên trước: chỉ non tay một chút, có lẽ đã bị tacxi cho xuống ruộng, hoặc vào gốc cây bên đường. Đến lượt tacxi bấm còi đòi vượt. Trước mặt chúng tôi xa xa, là một quãng đường hẹp. Chiếc du lịch bất ngờ rú ga, phóng lên, như tên bắn, bỏ rơi tacxi một quãng dài, rồi đột ngột phanh lại. Toàn bộ mọi động tác diễn ra, quá chính xác và nhanh gọn: chiếc du lịch xoay 90° nằm chắn ngang đường. Tôi nhảy xuống rút súng, và huýt còi. Đồng chí Trần B cũng nhảy xuống. Chiếc tacxi đen bị bất ngờ, tiến không được, quay đầu cũng không được, vì đường quá hẹp, đành phải phanh lại. Thấy tôi và đồng chí Trần B, Hắn nói: “Tưởng ai. Các anh đi đâu, mà sớm thế? Tôi không cho xe các anh vượt, để cho bọn trẻ này giải trí. Không ngờ là hai anh. Tôi xin lỗi, xin chịu phạt”. Đồng chí Trần B nói: “Có thế thôi à?” Lũ trẻ nông thôn đổ xuống, xúm quanh nhìn ngó chúng tôi. Đồng chí Trần B đưa Hắn xem đoạn băng moóc, mà chị điện đài mới ghi được. Đồng chí nói: “Cái gì đây?” Hắn im bặt, mặt tái xanh tái xám. Đồng chí Trần B ra lệnh: “Lật thùng xe lên!” Hắn im lặng làm theo, trông đờ đẫn, như thằng mất hồn. Dưới nắp thùng, lộ ra một chiếc đài nhỏ, có dây điện nối ngầm với đinamô. Theo cách bố trí này, Hắn có thể vừa lái tacxi, vừa đánh điện đài liên lạc. Hắn khôn ngoan cho lũ trẻ lên tacxi, để che mắt dân làng. Trưa hôm qua, Hắn đến gặp cô Hoa, lúc cô đang ngồi, một mình trong hiệu càphê. Lúc đến, cũng bất chợt, như lần gặp 3 tháng trước. Cũng để mua một bao thuốc lá, rồi lại để quên, một vỏ bao rỗng. Hắn đi khỏi, người của chúng tôi tiếp cận cô Hoa, để lấy cung. Chiều thứ ba, Hắn đã một lần liên lạc với cấp trên bằng điện đài, để hẹn lại vào 6 giờ sáng thứ tư, hôm nay. Khoảng 7 giờ sáng thứ tư, Hắn bị bắt. Chúng tôi chụp ảnh Hắn, cùng với bộ điện đài. Đồng chí Trần B hỏi: “Thế nào, có cần lệnh bắt không?” Hắn không nói gì, chỉ đưa cả hai tay ra, nhận coòng.

Một ngày bên ngoài thời gian. Nhật kí tiếp tục: có cái gì xảy ra thật. Anh Thái cho gọi tôi lên gấp, để nhận diện một kẻ nào đó, có liên quan đến tôi. Tôi đến trụ sở đặc biệt của bộ nội vụ, theo địa chỉ chị Hòa cho. Trụ sở ở một số nhà riêng lẻ, bên ngoài không ghi gì cả. Tôi vào phòng đợi. Địa chỉ này iên tĩnh. Iên tĩnh như không có gì xảy ra. Tôi thấy ông Khang đi ra. Nhưng không ra phố. Ông đi ra từ cửa này, để vào một cửa khác, có hai người đi kèm hai bên. Ông Khang tỏ vẻ không trông thấy tôi, làm tôi chỉ muốn tặng một quả đấm, vào giữa cái chỗ được gọi là mặt. Tôi thấy mặt ông Khang hôm nay nhẵn thìn thịt, như cái mông đít. Sau ông Khang, là các cô gái, cô nọ chờ cô kia ra hẳn, mới vào. Các cô cũng đi ra, từ cửa này, rồi vào một cửa khác, có hai người đi kèm hai bên. Các cô không ra phố hệt như ông Khang. Cô nào cũng bôi phấn hồng rất xinh. Tôi ngắm từng cô một, bởi vì các cô cứ lần lượt ra vào trước mặt tôi, như biểu diễn văn nghệ. Tôi thích nhưng không biết, các cô có tham gia vào bi kịch của tôi. Tôi không hỏi, bởi vì chả cô nào nhìn tôi cả. Các cô cùng ngồi đợi trong phòng đợi, không nói câu nào, cũng không nhìn nhau. Các cô đi hết, đến lượt tôi vào. Tôi thấy căn phòng rộng, mà chỉ kê một cái bàn. Anh Trần B đứng tựa vai, vào khung cửa sổ. Anh Thái ngồi trên ghế cao bên cạnh bàn. Kẻ bị bắt ngồi trên ghế thấp, nhưng chơ vơ giữa phòng. Tôi nhận ra ngay thằng nhọn cằm. Anh Thái hỏi nó: “Có biết ai đây không?” Thằng nhọn cằm nói, rất hiền lành, làm tôi ngạc nhiên không ít. Nó nói: “Dưỡng”, giản dị như thể nó muốn gọi tôi, như thể gọi một người thân. Anh Thái hỏi tôi: “Có đúng hắn không?” Tôi đáp: “Đúng”. Rồi tôi im. Thế là xong. Rất ngắn gọn. Anh Trần B bấm chuông. Hai anh công an vào. Hóa ra tôi là người cuối cùng. Anh Trần B nói: “Có thể giải hắn đi được. Nhưng nên gỡ mặt hắn ra, cho anh Dưỡng xem thêm lần nữa”. Tôi nghe mà không hiểu gì. Một anh công an tiến đến, bên thằng nhọn cằm, anh kéo mạnh, thế là một miếng cằm rơi xuống đất. Nhưng không chảy máu. Thằng nhọn cằm cũng không lộ vẻ đau đớn. Anh công an tiếp tục gỡ mặt cho nó, anh đứng xoay lưng, cho nên tôi không được xem, anh gỡ như thế nào. Cuối cùng, anh công an đứng lùi sang một bên, như để giới thiệu sản phẩm của mình. Tức thì trước mặt tôi, hiện ra nham nham nhở nhở, thánh kinh ôi, cái mặt của ông Phúc. Đúng là ông Phúc. Ông không nhìn tôi. Mặt ông nham nhở, phấn màu, bột màu, sáp màu. Ông chủ của tôi chính là thằng nhọn cằm. Kinh nghiệm trinh thám bao nhiêu năm của tôi, đúng là chưa đi đến đâu thật. Ông Phúc có lần bảo tôi còn non choẹt, cũng phải. Nhưng không hiểu sao, chỉ vài phút sau, bỗng dưng tôi lại thấy, thấp thoáng, sau những vệt sáp màu, là ông Phúc số 1 của những ngày tôi mới đến làm ở hãng xe Phi Mã. Ông Phúc tốt bụng hay mời tôi uống rượu và dạy tôi lái xe. Ông Phúc số 1 lúc này đang ngồi trước tôi. Lúc sắp bị dẫn đi, ông bỗng nhìn tôi như muốn nói cái gì. Rồi ông nói, như thể với riêng tôi. Ông nói: “Những gì tôi khai, có nhiều chỗ không đúng sự thật. Tôi bị ép cung nên phải nhận như thế. Tôi không giết Tình Bốp. Tôi không giết người bao giờ. Tôi xin lỗi anh”. Hai anh công an vội giải ông Phúc đi, tôi vẫn còn đứng sững sờ. Anh Trần B nhìn tôi cười, chắc anh thấy tôi ngốc nghếch nên cười. Anh mời tôi ngồi, nhưng không phải vào chỗ của thằng nhọn cằm. Tôi được ngồi trên chiếc ghế cao, cùng bàn với anh Thái. Anh mời tôi hút thuốc. Anh nói: “Biệt hiệu của hắn là Nhọn-cằm. Biệt hiệu của hắn cũng là AI3. Hắn là sĩ quan Phòng Nhì cài lại”. Rồi anh cám ơn tôi, về những đóng góp nhất định của tôi, với cơ quan anh. Tôi không hiểu, đã đóng góp gì. Toàn những mẹo trinh thám, ba lăng nhăng, vô tiền khoáng hậu. Cho nên tôi lúng búng không ra câu nào. Rồi tôi đỏ mặt, ngồi im. Anh Trần B nói: “Cái gì đã qua, đã qua. Anh không nên nghĩ, về quá khứ, về hôm qua, và cả hôm nay nữa. Anh đang thích nghề lái ôtô. Anh Thái sẽ giới thiệu anh, với xưởng ôtô Hòa Bình, ở ngay trong nội thành Hà Nội. Anh đi làm rất tiện. Giờ chúng tôi có chút quà mọn, tặng anh chị”. Nói rồi anh Trần B lấy từ ngăn kéo ra, một bọc nhỏ, bảo là thuốc bổ, và một giấy ra vào bệnh viện đặc biệt. Với giấy này, tôi có thể vào thăm Cốm, bất cứ lúc nào tôi muốn, 3 giờ đêm cũng được, 12 giờ trưa cũng được. Tôi ấp úng cám ơn. Tôi mang theo gói quà và giấy ra vào bệnh viện. Tôi về. Ra đến phố, tôi đứng lại, vì tự dưng, tôi chảy nước mắt. Phố vắng mênh mông và iên tĩnh lắm: nơi đây thời gian đã một lần đi qua. Tôi dắt xe dọc theo phố, tôi lấy tay chùi mắt. Tôi khóc như một đứa trẻ. Tôi khóc một mình.
 
Top