Một đứa con đã khôn ngoan

XIV
Vào hang

Ông Bẩy đưa Tâm đến chỗ có cành lá xòa rũ xuống. Ông nâng cành lá, thì Tâm thấy một kẽ đá con con, ở ngang sát mặt đất.

Ông Bẩy trỏ, và bảo:

— Đây là cửa vào. Con không tìm thấy nó vì con không để ý đến nó.

Thì tự nhiên Tâm thấy cái cửa ấy trông rõ ràng quá. Tâm ngắm nghía một lúc, bỗng ngạc nhiên hỏi:

— Nhưng thưa thày vào thế nào được?

Ông Bẩy cau mặt nói:

— Con còn phải hỏi cả những cái ấy ư? Không thể làm thế nào được à?

Tâm ngượng nghịu, cúi đầu xuống nhòm vào, thấy trong hang tối um, rồi nói:

— Bẩm phải chịu ạ,

Ông Bẩy hắt tay bảo Tâm đứng dẹp ra, rồi nhanh thoăn thoắt, ông nằm sát đất bò vào. Tâm thấy ông tránh những răng đá rất khéo.

Đến lượt Tâm vào, Tâm rất lo ngại, vì không hiểu lối đi trong ấy thế nào.

Ông Bẩy thò tay ra vẫy gọi, Tâm phải liều, luồn qua kẽ đá, tay sờ xoạng, trống ngực thình thịch.

Vào được bên trong, Tâm vẫn còn thở, mà trong bụng bồi hồi quá. Bỗng có cái tay nắm vào cổ Tâm, Tâm giật mình, suýt rú lên. Nhưng đó chỉ là tay ông Bẩy. Ông Bẩy sờ cổ, đến vai, rồi dắt cánh tay cho Tâm đi theo.

Mùi mốc xông lên. Nhất là cái hơi lạnh ngắt càng làm cho Tâm phải ghê tởm. Ông Bẩy hỏi:

— Con thấy thế nào?

— Bẩm con chẳng thấy gì cả.

— Phải, bởi vì con không quen nhìn chỗ tối. Cái đó chỉ là thói quen. Thày thì trông rõ lắm. Đây thày giảng cho con.

Ông Bẩy đưa Tâm sờ một vật nhẵn thín, và nói:

— Đó là một bức tượng.

— Đây là cái lọ sứ tầu.

Sờ xoạng xung quanh cái lọ, Tâm thấy nó to. Ông Bẩy bảo:

— Nó cao hơn đầu con kia đấy.

Sực nghĩ ra một điều, Tâm hỏi:

— Thế trước thày bảo những đồ đạc bày trong nhà thày mang đi đâu. Muốn chừng thày cất ở đây cả.

— Phải.

— Nhưng cái lọ to lớn thế này, thì thày đem sao lọt cửa.

— Được chứ. Thiếu gì cách, thiếu gì lối vào. Những thứ kềnh càng lắm, thì thày mới phải để đằng kia.

— Bẩm đằng kia là đằng nào ạ.

— Rồi con sẽ biết. Thày nhiều hang lắm. Như vậy thì trốn tránh mới dễ, mà người ta mới khó tìm.

Vờ ngớ ngẩn, Tâm dò:

— Thày có mấy cái hang cả thảy?

— Năm cái. Duy có cái này gần nhà nhất.

— Thày có ở đây bao giờ không?

— Có, nhưng ít khi. Vì ai có biết thày làm nghề này đâu.

— Giá bây giờ con phải đi một mình từ nhà đến đây, tất là con lạc.

— Phải, vả con nhớ làm gì.

Rồi ông Bẩy cho Tâm sờ nhiều thứ rất lạ. Tâm hỏi:

— Thưa thày, độ bao nhiêu lâu thày lại đến đây một lần?

— Độ mười hôm. Đến đây là thày dò xem có ai vào đây hay không mà thôi. Nếu đồ đạc y nguyên, thì thày rất yên trí.

— Con tưởng thày đánh dấu bằng những viên đá con con ở cửa vào có hơn không. Thế ngộ có ai nấp ở trong này rình bắt thày thì sao?

— Con nói cũng có lẽ. Nhưng bắt sao nổi thày. Các quan dò thày, thì thày cũng phải dò các quan chứ.

Qua một chỗ quanh thì lối đi hơi rõ: Ngẩng đầu lên, Tâm thấy có một tia ánh nắng ở ngoài chiếu vào qua chỗ tách đó và hiện ra rất lắm màu. Ở ngay chỗ tách thì ánh vàng, rồi càng chiếu vào càng xanh, sau thì lờ mờ như bóng trăng hôm trời có nhiều mây ám. Tâm đứng lại, ngắm nghía, thích lắm.

— Cho con ngồi nghỉ đây một lát, rồi ta về.

— Bẩm trong hang này chỉ có thế thôi?

Ông Bẩy gật đầu.

Độ nửa giờ sau, Tâm về. Lúc chui được ra, Tâm thấy khoan khoái. Tâm vươn vai, đứng thẳng người, nhìn lại bốn bên.

Rồi khi rẽ cánh đồng mà đi, Tâm thỉnh thoảng quay cổ lại, để nhận quả núi ấy.

Đến nhà, Tâm mường tượng theo trí nhớ, vẽ thành một bản đồ bằng nước muối, rồi cất giấu đi.

Từ hôm sau, ông Bẩy dạy Tâm học võ.

Tâm mong mãi không thấy có ai xưng tên là Sáu vào bán thuốc phiện cho ông Bẩy. Hay là thư Tâm viết, người ta vứt đi và chẩm mất năm xu? Hay là quan Huyện Tâm quen đã đổi đi chỗ khác?

Nhà ông Bẩy hôm nào cũng vắng như hôm nào, mà Tâm cũng mới chỉ được ra ngoài có mỗi một lần. Còn thì cổng vẫn gài then im ỉm, Tâm không được thấy một người nào ra vào.

Ông Bẩy kể cho Tâm lắm truyện rất hay. Nhiều lúc ông bắt Tâm xem xét và suy nghĩ. Lắm câu hỏi, ông Bẩy làm Tâm phải nghĩ ngợi hàng ngày mà không ra. Đến lúc ông giảng, thì Tâm chẳng thấy cái gì là khó cả.

Cho nên ông bảo:

— Trẻ con phải tinh nhanh, tháo vát, thì ngày sau mới làm ăn dễ dãi được.

Song, trái lại, Tâm hỏi ông Bẩy nhiều câu cũng rất tò mò, hóc hách, khiến cho ông Bẩy lắm lúc phải rối trí.

Cho nên ông Bẩy rất yêu Tâm, mà Tâm cũng rất mến ông Bẩy, mến đến nỗi Tâm quên cả ông tướng cướp đã làm cho cha Tâm bị bắt oan.

Một hôm, có người gõ cổng. Tâm mừng thầm chắc là người mật thám của quan Huyện. Ông Bẩy ra mở cổng. Tâm thấy người ấy ăn mặc quần nâu, vai đeo tay nải.

Không biết người ấy nói gì với ông Bẩy thì ông Bẩy cho vào.

Người lạ mặt đến trong nhà, giở tay nải ra bầy ở mặt đất biết bao nhiêu cuộn lá đã khô hình như để làm thuốc chữa bệnh.

Song, một lát, ông Bẩy bảo Tâm:

— Con ra vườn chơi.

Người lạ mặt lắc đầu nói:

— Bẩm không hề gì. Con đi bán đã nhiều nơi mấy năm nay, cho nên con chẳng e ngại gì. Cụ cứ hỏi quanh vùng đây xem ai còn lạ tên Sáu nữa không.

Bỗng trống ngực Tâm nổi lên. Tâm bối rối nhìn Sáu, lại nhìn ông Bẩy, sợ hãi như sắp gặp nguy biến vậy.

Khi Sáu bán xong thuốc phiện và ra, Tâm mới được yên lòng.

Tâm không biết làm thế nào để báo thêm một vài tin tức cho quan Huyện biết được mà cũng chẳng hay quan Huyện định bắt ông Bẩy bằng kế thế nào.

Từ hôm sau, ông Bẩy đi vắng. Ông dặn Tâm ở nhà với một đứa đày tớ mới, vì ông phải đi chưa biết đến hôm nào mới về được. Tâm vờ ngậm ngùi xin đi theo, nhưng ông bảo:

— Thày phải xa nhà ít ra nửa tháng mà công việc của thày không ai được biết.
 
Top