Cuộc đời ngoài cửa

8

Đường phố đã vào khuya. Ông không nhận thấy sự khác biệt nhiều lắm giữa thành phố cao nguyên này với thành phố nơi ông sống. Nhà cửa, phố xá cùng một sắc đèn rờ rỡ. Dò đường một lúc, ông mới lần ra cái khách sạn gã bạn chỉ. Trước đó nửa giờ, gã lí nhí qua máy: Mày thông cảm, giờ này tao không đi được, cứ vào cái khách sạn này, nói tên tao. Mai tao đến kiếm sớm.

Mở cửa xe mua một gói thuốc, ông nghe gió thốc từng cơn. Thứ gió kỳ lạ, thổi triền miên, không giống gió của những cơn giông, cũng chẳng phải gió biển. Đây chính là sự khác biệt. Bụi quăng vào mặt ông những đám khô khốc. Không gian se lạnh, khá thú vị.

Khách sạn có vẻ nằm ở khu trung tâm. Ông nói tên gã bạn với cô nhân viên tiếp tân. Cô gái xinh đẹp lắc đầu cười.

Chú thông cảm, có lẽ ông chủ con biết, chứ con không biết chú ấy.

Ông ngớ ra, bối rối. Giá đừng đề cập gã có lẽ hay hơn. Ông nghe gã dặn nên hỏi cô, chứ thực sự chẳng có chủ đích gì. Chẳng hạn như việc giảm giá phòng, hay ưu tiên một vị trí tốt nào đó.

Hai cha con cùng đói ngấu. Buổi chiều, sau khi lên hết con đèo, ông dừng nơi thị trấn gần đó mua hai ổ bánh mì, định bụng khi tới nơi sẽ ăn bữa chính. Đường lạ, nhiều đèo dốc, khiến kế hoạch dự kiến đổ bể.

Mình đi ăn rồi lên phòng, hay lên phòng rồi đi ăn?

Đi ăn luôn đi ba. - Con gái ông nhăn nhó.

Giờ này còn chỗ nào ăn uống được không cô? - Ông hỏi cô gái tiếp tân.

Nhà hàng tụi con đã nghỉ. Mấy chỗ gần đây, họ cũng đóng cửa hết rồi. Chú nên chạy ra chợ trung tâm, thứ gì cũng có.

Lại phải lết ra xe, gương mặt con gái ông vốn nhăn nhó, lúc này càng nhăn nhó hơn. Điệp khúc của nó luôn là đói. Ông hiểu, nó đang tuổi ăn tuổi lớn, không thể chịu đựng được như ba.

Ông tấp xe vào một dãy quán sáng đèn. Mấy cặp nam nữ chừng tuổi con ông đi chơi về khuya, co ro quanh cái bàn bên cạnh. Họ cười nói và văng tục. Cách phục sức, mấy chiếc xe đời mới, hoàn toàn chẳng có gì khác thanh niên thành phố. Thuở xa xưa, ông nhớ, sự khu biệt khá rõ ràng, bởi những cách ngăn về giao thông, hành chính.

Con gái ông bỏ dở gần nửa tô mì, trong khi ông húp cạn.

Sao vậy con, mệt không ăn nổi à?

Dở quá - Ông không biết món ăn dở thật, hay đó là nhận xét quen thuộc của con gái.

Ông gọi tính tiền. Một con số choáng váng. Ông hỏi lại lần thứ hai và biết mình không hề nghe lầm.

Đóng cửa xe, dường như tay ông vẫn chưa hết run.

Tại sao lại có cái giá kinh khủng vậy nhỉ?

Cái xe ba đậu ngay đó, mang bảng số thành phố. Họ nghĩ ba là khách du lịch nên chặt ba đó.

Ba nghĩ việc phân biệt thành phố với tỉnh giờ đâu còn. Ai dè vẫn vậy.

Thì dân thành phố thấy dân tỉnh cũng chặt mà ba. Vụ này khi đi với đám bạn con gặp hoài. Ra biển, lên núi, đâu cũng vậy.

Nếu vậy, với cả hành trình này chắc ba chết.

Sau nguyên một ngày ôm vô lăng qua những cung đường đèo dốc, ông ngủ vùi cho tới khi điện thoại đầu giường réo từng hồi. Tiếp tân báo ông có khách.

Gã ngồi nhả khói mịt mù nơi bộ bàn lớn màu nâu chói, kê giữa tiền sảnh. Thấy ông, gã bật dậy.

Mày già thế này rồi cơ à?

Ông nắm bàn tay lạnh mịn, nhìn lướt gã một lượt. Hầu như chẳng còn dấu tích anh chàng loắt quắt ngày nào. Gã mập ra thấy rõ với lớp cằm thứ hai đội lên dưới cổ. Nếu gặp gã giữa đường, ông sẽ không thể nào nhận ra.

Hôm qua mày có nói mày là bạn tao không?

Ông liếc lại phía quầy tiếp tân. Cô gái hồi đêm hình như đã đổi ca, thay vào đó một chàng trai trẻ.

Tôi có hỏi, nhưng có lẽ cô ấy là lính lác, nên không biết ông.

Đứa nào láo thế nhỉ? Cái thằng chủ khách sạn này, nó mê thơ tao. Lính lác dưới quyền, biết tao hết cả. Để tao hỏi nó.

Họ là nhân viên, làm sao biết được, ông thông cảm cho họ đi.

Gã chỉ tay vô cái kệ báo để nơi chân cột giữa sảnh.

Sách của tao kia kìa. Mười mấy cuốn ở cả đó. Ảnh tao in bự vậy mà không thấy sao?

Ông liếc lại phía kệ báo. Tấm ảnh gã chiếm trọn bìa một cuốn sách, lấp ló chen giữa mấy tờ tạp chí quăn mép.

Ông in nhiều thế rồi cơ à?

Mười mấy cuốn. Kinh chưa.

Bái phục. Tôi viết hai mấy năm, chưa in nổi một tập.

Mày gửi bản thảo lên tao. Tao in cho mày. Mấy cuốn cũng được. Nhưng phải có bài về địa phương này. Cố gắng, đi chơi mấy hôm về rồi viết.

Ông oách vậy à?

Chứ sao. Tao nắm hết, muốn in cái gì mà chẳng được.

Ông lại gần, cầm lên một ấn phẩm của gã. Cuốn sách nặng chịch. Tất cả các trang ruột đều in loại giấy láng bóng.

Đấy nhé, thơ, văn, nhạc, họa... đủ cả.

Tôi biết tài ông rồi.

Hồi này tao còn dựng cả kịch. Mấy vở diễn trong hội diễn toàn quốc rồi nhé.

Ông càng nói, tôi càng buồn cho mình. Thôi, đi kiếm cái gì ăn sáng, rồi uống cà phê. À, tôi còn đứa con gái, có thể cho nó đi chung không?

Kêu nó xuống đây đi. Nhanh nghe chưa. Ăn ngay tại nhà hàng trong này thôi.

Trong khoảnh khắc, ông thấy gã thần người khi chạm mặt con gái ông.

Con gái mày đây thật à? Đẹp như hoa hậu thế này à?

Ừ, lẹ vậy đó, hồi gặp ông hình như tôi mới lập gia đình - Ông ngập ngừng, tránh không đề cập thêm. Gã cũng chẳng hỏi.

Cháu mà ngồi mẫu cho chú vẽ tranh thì hết xảy.

Ông liếc nhanh, thấy con gái cất miệng chào lí nhí, trong khi nét mặt sầm xuống. Lúc gã gọi cô phục vụ, hỏi về mấy món cho bữa sáng, ông tranh thủ thì thầm với con:

Chú này hơi ồn ào một chút, nhưng không có gì đâu. Bạn ba, nên con đừng tỏ thái độ nặng nề nhé.

Con gái ông thở dài thay cho câu trả lời.

Gã vừa ăn vừa thuyết trình về mảnh đất nơi họ sẽ thăm thú trong một đôi ngày tới theo dự định. Trong khi ông còn đang đánh vật với tô bún đầy ắp, gã đã xong bữa, lấy tăm xỉa răng và gọi cô phục vụ bàn tính tiền.

Cháu ghi hết cho chú nhé. Rồi chú sẽ tính với sếp cháu.

Cô phục vụ bàn ngẩn người.

Tụi cháu phải kết toán theo từng ca. Mong chú thông cảm.

Sao lại thế, chú ăn ở đây bao nhiêu lần. Có lần nào phải tính tiền đâu?

Thấy rõ sự bối rối của cô phục vụ bàn, ông vội đưa tay đón tờ phiếu.

Ông để tôi trả. Khỏi phiền cô ấy.

Cô phục vụ bàn cầm tiền đi khỏi, gã vẫn không thôi càm ràm.

***

Cung đường hôm ấy thực sự thử thách tay lái của ông cũng như độ lì của chiếc xe. Theo gợi ý của gã, ông chọn một địa điểm xa nhất có thể đến về phía tây. Qua khỏi trung tâm thành phố vài chục cây, mặt nhựa bắt đầu bị băm nát, bốn bánh xe nảy lên như ngựa chạy. Con gái ông cắn chặt răng, ghì mép ghế ở băng sau, cặp phone chưa một phút rời khỏi tai, kể từ lúc trong xe xuất hiện người thứ ba.

Gã không ngừng nói, kể cả khi hai hàm dập vào nhau cầm cập, những lúc xe lao xuống ổ gà. Chưa ngày nào trong đời ông phải nghe thơ nhiều đến thế. Gã có một khả năng kỳ lạ, đó là thuộc tất cả những sáng tác của mình, thơ cũng như truyện ngắn và cả tùy bút.

Ông lơ mơ trôi vào trạng thái của những buổi họp từ hồi còn làm việc. Mắt nhìn đường, tai đón những âm thanh mất còn chẳng rõ. Mỗi khi phải bám đuôi một chiếc xe tải, ông căng hết toàn thân. Đám bụi đỏ mịt mù, xóa sạch mọi thứ trong tầm quan sát.

Quá trưa mới tới được huyện lị gần nhất. Một ngã ba hiu quạnh giữa núi rừng, với vài ba căn nhà đỏ ngầu một màu bụi, nằm như bị lãng quên đã tự ngàn đời.

Tao nhớ ở đây có một em chủ quán hay lắm. Có thằng chồng chân què, vì bị gỗ đè. Nó cứ phơ phớ. Ngày xưa chúng nó làm nghề thồ hàng, bán cho mấy buôn làng trong này. Sau chuyển sang thu mua lâm sản, gỗ lạt, tậu được căn nhà ngay mặt lộ. Giờ chẳng biết có còn ở đây không?

Tôi chỉ muốn kiếm cái gì bỏ bụng thôi. Ông vào hỏi coi có không?

Gã dập cửa xe, vạch quần, tiểu tiện ngay mép lộ. Con gái ông vội ngoảnh phắt đầu, khi ánh nhìn suýt va phải cảnh tượng ấy.

Chú này kỳ cục thiệt. Nhưng thôi, con đừng chấp - Ông tỏ ý áy náy.

Ba có thấy ổng nghển người, dòm con qua kiếng hậu hoài không?

Thôi, kệ chú ấy. Nghệ sĩ mà. Chú ấy thấy con dễ thương nên nhìn một chút cũng chẳng sao.

Đêm nay, ba làm ơn cách ly con cho thiệt xa cái người này đó.

Được rồi, để ba lo.

Gã quay lại sau khi đảo một vòng.

Vợ chồng chúng nó dọn khỏi đây lâu rồi. Cái quán mới chỉ có mỗi mì gói thôi. Mày có mua cái gì đem theo không?

Tất nhiên, tôi luôn phải dự phòng đồ hộp trong xe rồi.

Thế thì đem cả vào trong đó, nhờ chúng nó chế nước sôi.

Bữa trưa xì xụp dưới mái lá. Thi thoảng một chuyến xe tải lớn lắc lư lao qua, tung vào tận miệng thực khách những đám bụi lạo xạo. Ông thực sự lo lắng cho con gái. Nhưng khi liếc sang, thấy vẻ mặt lầm lì, đanh lạnh của nó, ông an tâm phần nào. Biểu hiện ấy, dù gì cũng vẫn hơn, nếu con bé tỏ ý muốn bỏ ngang chuyến đi vào cái chốn hẻo lánh, quá xa lạ với nó này.

Cung đường buổi chiều càng thêm khủng khiếp. Những đoạn suối không cầu liên tục cắt ngang mặt lộ. Hai vệt rãnh sâu hoắm, được tạo thành từ những chuyến xe quá tải vào mùa mưa, mặc định tay lái ông phải bám theo đó. Ông lo nhất xe bị đụng gầm, mắc cạn.

Ông để gã độc thoại hoàn toàn. Gã cũng chẳng thắc mắc gì về điều đó. Nhu cầu duy nhất của gã là được đọc. Có lẽ chẳng mấy khi gã gặp được một thính giả có thể im lặng nghe suốt như ông.

Đơn vị hành chính cuối cùng hiện ra khi trời đã ngả chiều. Bàn tay gác trên vô lăng của ông run bần bật bởi mệt và đói. Cho đến lúc này, ông vẫn chưa hiểu tại sao gã tư vấn cho ông vào đến cái nơi thăm thẳm như vậy. Mẫu người như gã, hẳn chẳng thích phiêu lưu.

Gã đưa tay chỉ về phía xa.

Cái làng này trước kia nằm dưới lũng. Sau người ta đắp đập, lùa cả lên đây. Xây cho nhà mới, nhưng dân tình ngó bộ không quen.

Ông nhìn hút cả khu dân cư dưới sắc chiều bợt bạt. Nhà cửa tuy xây gạch, nhưng đã xuống cấp từ lâu. Tường vách lở lói. Mái tôn rỉ nát, vá víu.

Những đứa trẻ ùa ra khi thấy chiếc xe xuất hiện nơi trung tâm hành chính của làng.

Mày chờ đây, tao vào liên hệ chỗ ăn ở. Cán bộ về, chúng nó phải tiếp hoành tráng. Đêm nay chắc chắn có thịt rừng cho anh em mình nhậu.

Tòa nhà trụ sở đã đóng cửa. Ông thấy gã đi vòng sang khoảng sân bên cạnh. Có vẻ như một cái lớp học, với những dãy bàn xiêu vẹo lấp ló phía trong.

Bóng một phụ nữ bước ra. Hai người chào nhau. Gã đập đập lên cánh tay cô. Trong khi cô có vẻ lúng túng.

Nói thêm vài câu gì đó cùng cô, gã quay lại.

Mày thấy con bé vừa rồi không?

Cô giáo hả?

Sao biết?

Thì cái gian bên cạnh ngó bộ giống trường học.

Đúng rồi, gọi trường chứ ở đây chỉ có dăm bảy đứa học trò, ở tình trạng xóa mù. Học trò học tới đâu, nó dạy tới đó. Hai cái phòng, một phòng là lớp, một phòng nó ở. Con bé này hay lắm, cứ núng na núng nính. Tao biết nó từ lần công tác trước.

Thế không có người của chính quyền à?

Có, nó đang đi gọi đấy. Ở đây gộp chung một chức, vừa là trưởng làng, vừa là người đứng đầu đơn vị hành chính. Lão này sợ tao lắm. Cán bộ về mà. Chỉ biết là cán bộ thôi, chứ chẳng phân biệt được thằng nào với thằng nào. Cứ xe hơi xuống, thét vài câu là tươm tướp chạy.

Trời bắt đầu lạnh, những cơn gió về chiều hút qua hẻm núi, vuốt trên da mặt, tê tê. Hút hết điếu thuốc kèm một lon nước, ông thấy đỡ run. Con gái tranh thủ khoảng thời gian không bị nhồi lắc, nằm thiêm thiếp nơi băng sau.

Mày có thể dẹp gọn mấy thứ đồ ở băng sau không?

Chi vậy ông?

Khi về, tao gửi mấy cái bao.

Ông hoảng.

Sao ông không báo trước?

Tao sợ nói trước mày ngại. Rước mày vào đây, để mày thấy cái thâm sơn cùng cốc nó như thế nào. Riêng tao cũng phải tranh thủ chút ít. - Gã tỏ vẻ bí mật - Trong này có nhiều thứ hay lắm. Ở ngoài tỉnh không có được.

Hóa ra vậy. Ông rơi vào tình thế đã rồi.

Thôi để tôi sắp xếp, miễn sao không phải đồ quốc cấm, để cơ quan chức năng họ hốt cả người lẫn xe.

Mày lo gì. Coi như tao đi công tác. Mấy thứ này chính quyền sở tại họ tặng. Tao đã đi nhiều lần, mày cứ yên tâm. À, con bé quay lại kia rồi.

Ở khoảng cách gần, ông nhìn rõ hơn. Cô gái khoảng gần ba mươi. Người thấp mập, với hai gò má đầy dặn, ửng hồng rất lạ. Cô chào gã và ông, hổn hển.

Trưởng làng bệnh rồi anh ơi. Ổng lên cơn sốt rét, nằm bẹp hai bữa nay. Thường ổng cũng ít khi có mặt ở trụ sở, nên em không biết.

Thôi chết rồi. Vậy giờ ăn uống ở đâu?

Em đã báo. Giờ vợ ổng đang chuẩn bị cơm nước. Anh với... chú đừng lo.

Chú gì, bạn tôi đấy. Cùng là cán bộ đương chức với nhau, gọi bằng anh cả đi.

Ông cảm thấy ái ngại.

Tôi còn đem theo đồ ăn. Thôi mình đừng làm phiền họ.

Mày để tao lo. - Gã gạt ngang - Thế tối nay chúng tôi ngủ ở đâu?

Chắc anh phải vào trụ sở, ghép mấy cái bàn lại, nằm đỡ vậy. Ở trong này không có nhà khách.

Lần trước tôi vào, họ đón tiếp hoành tráng lắm cơ mà?

Đấy là anh đi công tác theo đoàn, được báo trước, họ phải chuẩn bị suốt mấy tuần liền.

Gã tỏ ra đầy ngán ngẩm, trong khi ông gắng xua tay.

Không sao cả. Như vậy mới là đi thực tế chứ.

Trong khi chờ trưởng làng, hai anh vào phòng em uống miếng nước.

Gã lững thững bước vào phòng cô. Ông đành theo.

Chiếc giường đơn. Vách dán đầy hình ảnh những ca sĩ thời thượng. Bếp trổ từ ngách sau, khói thốc lên mù mịt.

Thôi chết, nãy anh bảo em đi gấp. Chắc nước nó trào rồi.

Ông quan sát tiếp căn phòng. Không khỏi chạnh lòng.

Cô gái bưng từ bếp lên hai ly trà xanh nóng hổi.

Hai anh ngồi chơi một lúc. Chừng nào họ chuẩn bị xong, mình xuống.

Vẫn sống một mình thế này à? Lấy chồng chưa em?

Quanh năm em ở trong này, có quen được ai mà nói chuyện chồng con.

Thấy gã chạm vấn đề tế nhị, ông uống vội miếng trà, cất mình dậy.

Tôi đi lòng vòng ngắm cảnh tí xíu.

Gã không cản.

Đường làng lác đác bóng vài đứa trẻ. Chúng chơi một trò gì đấy, ông không hình dung ra. Tất cả đều quần đùi, áo thun cộc tay, trong khi ông đã phải khoác lên người chiếc áo lạnh khá dày.

Con gái vẫn nằm thiêm thiếp trong xe, chẳng biết ngủ hay thức. Ông hút liền mấy điếu thuốc. Thực sự đói đến bải hoải.

Đêm xuống hẳn. Trong thôn le lói vài ánh đèn dầu. Bốn người khấp khểnh trên con đường dẫn vào nhà trưởng làng. May ông đem theo đèn pin. Con gái ông co ro vì lạnh. Cô giáo tất tả phía trước dẫn đường.

Căn nhà thông thống. Trên cái bàn kê chính giữa gian ngoài thoi thóp một ngọn đèn dầu, cùng mấy bộ chén đũa để sẵn.

Một cái bóng ráng trỗi dậy từ chiếc giường gần đó. Gọi là giường, nhưng chỉ có bốn cây gỗ chôn thẳng xuống nền, phía trên kê mấy miếng ván.

Cán bộ về đấy ạ?

Ông bệnh à? - Tiếng gã rổn rảng.

Nằm hai bữa rồi. Lạnh trong người lắm.

Vợ trưởng làng từ sau bếp lật đật bước lên, trên tay một cái nồi nghi ngút khói.

Ông liếc quanh căn nhà, ánh sáng không đủ soi rõ mọi vật thể, song cũng chẳng có gì để gọi là những vật thể ở xung quanh. Vách dán kín bởi những tấm lịch mới cũ không đồng đều. Nền nhà nhấp nhô gò ụ, chắc trước kia cũng từng láng xi măng, nay đã bộc lên.

Gã ngồi ngay vào bàn.

Hôm nay trưởng làng đãi món gì đây?

Thịt gà thôi, nhà nuôi đó mà. Cháo nữa. Chẳng còn gì đâu. - Vợ trưởng làng cười ha hả, mép còn bệt một điếu thuốc sâu kèn.

Thế có rượu không?

Có chứ. Nhưng không phải rượu cần đâu.

Cô giáo vội vã xin phép rút lui. Ông thấy rõ trong ánh mắt cô vẻ ái ngại. Con gái níu tay ông.

Hay ba cho con về trước với cô?

Con không ăn tối sao?

Con gái ông thì thầm:

Con thấy rồi, nhà họ chẳng có gì cả. Ba ngó nồi cháo coi. Con ra xe, kiếm cái gì ăn đỡ, rồi ở chơi với cô giáo.

Ông giao chiếc đèn pin duy nhất cho hai người.

Bữa tối không hề thịnh soạn như hình dung, khiến gã lâu lâu lại có vẻ muốn phân trần cùng ông. Ông bưng chén cháo, không sao nuốt nổi khi thấy ánh mắt đám trẻ từ sau nhà đứng ngó lên, dù vợ trưởng làng đã mấy lần xua đuổi.

Trưởng làng ráng ngồi đối diện hai người trong bộ dạng xiêu vẹo.

Ông uống thuốc gì chưa?

Không có thuốc. Nằm vài bữa khỏi thôi.

Vậy thì làm vài ly cho nó ấm người lên.

Cái bụng nó không chịu nổi đâu. Hai cán bộ cứ uống đi.

Tối ông đưa chìa khóa, chúng tôi ra trụ sở ngủ nhé.

Hai cán bộ thông cảm. Không có mền mùng gì hết.

Bác không lo, tôi có đem theo trên xe - Ông trấn an trưởng làng.

Nhưng ông phải cho chúng tôi hai chai rượu, đem ra đó uống cho đỡ lạnh.

Ừ, rượu cũng có. Nhưng chắc một chai thôi, không có hai chai đâu.

Một chai cũng được. Sao trưởng làng nghèo thế?

Không nghèo đâu cán bộ, vui lắm mà.

Ăn hết một chén cháo, ông xin dừng. Gã vẫn nhoay nhoáy với số thịt gà còn lại trên đĩa. Tửu lượng gã cũng thuộc loại có hạng. Chai rượu đã vơi gần phân nửa.

Trước khi rút lui, ông thấy gã vòng ra sau bếp, dặn dò điều gì đó với vợ trưởng làng. Ông hiểu, gã nói về mấy cái bao, đã hỏi ông khi chiều.

Gã cầm chai rượu, tiếp tục đọc thơ trên đoạn đường nhấp nhổm. May sao, trăng hạ tuần đã lên chênh chếch mé rừng, đủ để hai người không lao vào bụi rậm ven đường.

Ông thấy đèn sáng trong xe. Con gái đang ngồi bấm điện thoại. Ông gõ kính.

Con không ở trong nhà với cô giáo à?

Nhà cô có mỗi cái giường bé xíu. Hồi nãy con thấy cô ngáp hoài. Dân ở đây họ ngủ sớm lắm. Nên con ra xe ngồi để cô ngủ. Đêm nay con sẽ ở đây. Ba vô trỏng với ổng đi.

Sự sắp xếp của con gái khá hợp lý, song ông vẫn phần nào băn khoăn, áy náy.

Con ở ngoài xe một mình có sợ không?

Vô tới đây rồi chắc không sao. Mà xe cũng đậu sát phòng ba. Có gì con sẽ kêu.

Dù lạnh, con cũng hé cửa xe tí xíu, coi chừng ngạt.

Không nước non, tắm rửa. Vật thắp sáng duy nhất là chiếc đèn pin của ông. Hai cái bàn làm việc kê sát vào nhau làm giường. Gối thì dễ, song chỉ có một tấm mền duy nhất. Ông ngán ngẩm khi nghĩ tới cảnh phải co kéo tấm mền với gã đêm nay, nên mặc sẵn đồ ấm.

Mày còn lon đồ hộp nào không, lấy vô đây uống tiếp? Tổ mẹ chúng nó.

Cũng còn. Nhưng tôi không uống tiếp được nữa đâu.

Mày không uống, tao uống.

Gã khà trực tiếp từ chai, qua vài hớp bắt đầu chuyển từ đọc thơ sang hát thơ.

Nhạc tao đó. Đài phát thanh trên này phát suốt.

Ông đàn khá không?

Đàn chó gì, tao cứ hát thế, mấy thằng lính nó ký âm. Thế mà mấy chục bài. Chẳng thằng nhạc sĩ nào bằng. Nhưng dù biết vẽ, biết nhạc, tao vẫn thấy thơ là nhất. Thi ca nó vừa là tâm hồn, vừa là tư tưởng, vừa là văn, vừa là nhạc, vừa là tranh...

Vần vô lăng suốt ngày, mình mẩy ông đã ê ẩm.

Ông cứ hát, nhưng xin phép cho tôi nằm xuống được không? Tôi rũ người ra rồi.

Mày nằm rồi lại ngáy khìn khịt ra chứ gì. Tao ghét nhất mấy thằng nghe thơ, nghe nhạc mà lại ngủ gật.

Tôi sẽ cố gắng không ngủ. Nhưng phần ông, cũng nên ngủ đi.

Mày lầm, uống hết chai này. Tao sẽ sang phòng nó.

Cái gì? - Ông nghiêng người ngồi dậy, như thể vừa nghe lầm.

Mày không biết rồi. Em nó ở trong này, hoang vu một mình. Thèm đàn ông bỏ mẹ. Mà ngủ với mấy thằng trai làng đâu có được. Cô giáo, mang tiếng chết. Đêm nay tao sẽ qua đọc thơ. Đảm bảo vài bài là thịt được.

Ông quen người ta lâu chưa mà làm vậy?

Lần trước tao đã nhắm nó rồi. Nhưng đi cả đoàn, đông quá, chưa ngó ngoáy gì được. Mày cứ chờ đó, lát tao làm cho mày coi.

Tôi nghĩ ông nên kềm chế một chút. Người ta thân gái trong này một mình, lỡ có việc gì.

Tao không làm liên lụy đến mày đâu mà lo. Bản thân cái chức của tao, tao cũng phải giữ chứ. Tao đảm bảo với mày, tao không hiếp nó. Nó sẽ mê tao, chiều tao, vậy thôi. Mày có mệt thì ngủ đi, đừng lắm chuyện.

Ông đơ người nằm xuống. Tự nhiên ký ức đêm biển ùa về. Có một điểm gì đó rất giống nhau.

Gã bất ngờ trườn khỏi mép bàn.

Tự nhiên nhắc chuyện, tao hứng quá. Mày ngủ đi nha.

Ông... đi thiệt sao?

Tao giỡn mày à. Tao đã thịt cả trăm em rồi, nói cho mày biết. Không có đàn bà, sao có hứng làm thơ?

Gã đi thật, không thèm đóng hai cánh cửa phòng, khiến gió dập, phát ra một tiếng động lớn. Ông đành ngồi dậy. Ngoài xe, đèn đã tắt. Ông sợ con gái chưa ngủ, nhìn ra ngoài và thấy, tuy bóng gã đã biến mất. Ông lại gần xe, ghé mắt qua khoảng hở nơi kính hông. Thấy con gái nằm yên, ông thở phào.

Trăng lên cao, mảnh bán nguyệt hạ tuần, lạnh và cô độc. Ông bệt bên thềm cửa, mồi một điếu thuốc, căng tai chờ phản ứng từ phòng cô giáo. Không một dấu hiệu khác lạ nào. Hút hết điếu thuốc thứ nhất, ông mồi tiếp điếu thứ hai. Căn phòng vẫn chìm trong sắc tối. Ông thực sự không hiểu trong ấy chuyện gì đang diễn ra.
 
Top