Cuộc đời ngoài cửa

6

Những ngày mới đột nhiên nóng hập, dù theo lịch đã vào mùa đông. Dải duyên hải thuần một sắc trắng, pha chút vàng rơm, không phân định sỏi đá hay cây cối. Lâu lâu, một khoảng biển xanh ngắt lộ ra. Ông lái chậm. Máy lạnh trong xe được con gái đề nghị mở suốt ngày. Ý tưởng ngỏ cửa đón gió biển của ông đành nhượng bộ theo ý con. Ông cảm thấy tiếc, khi không hòa nhập được trọn vẹn với cái nắng, cái gió ngoài kia. Chỉ khi hai cha con mở cửa xuống đường, vận động đôi chút, ông mới cảm nhận được cái nóng rần rật trên da mặt.

Sát mé lộ, một cánh đồng nằm trong thung lũng, giữa hai vách núi đá dựng ngất. Ông không hiểu người ta có thể canh tác gì trên đó. Bóng một người đàn ông đen thẫm, lầm lụi theo sau con bò gầy guộc, cày trên những luống cát khô. Ông muốn lại gần hỏi dăm câu, nhưng sợ người đàn ông sẽ gián đoạn công việc, thêm con gái ngồi trong xe hẳn tỏ ý mỏi mệt, nên lại thôi. Đứng chừng nửa phút, mồ hôi bắt đầu rịn ướt áo ông. Hút hai đầu con lộ, những luồng hơi run rẩy dưới hiệu ứng của sức nóng. Ông nấn ná, mở lại cửa xe.

Ba muốn lái loanh quanh, tìm một cái nhà trọ đâu đó trong khu vực này.

Ở đây liệu có nhà trọ không ba?

Ba đoán, ở đâu cũng có thôi, quốc lộ mà, thiếu gì người lỡ độ đường.

Vùng này kinh khủng quá ba. Giống như sa mạc vậy.

Ba đã đọc đâu đó, vùng này còn khô hơn cả sa mạc.

Thành phố phía trước còn xa không ba?

Chắc cũng không xa lắm. Nhưng tự nhiên ba muốn ở lại vùng này một đêm. Chúng ta sẽ trải nghiệm đủ hết, biển, núi, đồng bằng và cả... sa mạc nữa chứ?

Tùy ba thôi.

Trời ngả chiều, vẫn không có dấu hiệu sức nóng giảm bớt. Ông thấy bên mé phải bóng dáng một tòa tháp cổ, bèn nhả chân ga.

Ba con mình lên đó chút không con?

Cái gì vậy ba?

Một tòa tháp cổ.

Ghê quá à.

Con... sợ ma sao?

Con gái ông ngước nhìn đoạn đường dẫn lên tòa tháp, ngập ngừng.

Thôi, ba lên đi, con... ở lại coi xe.

Chỉ sợ con sốt ruột.

Ba cứ lên, pin điện thoại của con vẫn còn.

Những vạt xương rồng dựng đứng hai bên lối dẫn lên tòa tháp. Tịnh không một bóng người. Song không hoàn toàn hoang phế. Mới vài chục mét, ông phải dừng lại thở. Mồ hôi đổ từ gáy xuống tận bắp chân, nhóp nhép trong giày. Nhưng càng lên cao, gió càng mạnh khiến cái nóng giảm bớt sự khó chịu.

Tòa tháp nằm giữa đỉnh đồi. Biển tạo thành một vòng cung xanh ngắt, nối với chân trời xa ngút. Vài cụm dân cư lác đác, ẩn sau mấy vệt cây cối hiếm hoi dưới tầm mắt ông. Một thân cổ thụ vặn vẹo lạ kỳ uốn trên khoảng đất sau tháp, tỏa bóng râm loi lẻ lên tường tháp đã ngả chiều. Ông ngồi phịch xuống một tảng đá lớn dưới bóng cây.

Màu gạch cam kia đã trường tồn bao thế kỷ? Trải qua những biến thiên nào của lịch sử? Ông trầm ngâm chạm mặt dấu tích xa xưa, hơn nửa đời chỉ thấy trên sách báo.

Lòng tháp mát dịu, mờ ảo những phiến gạch nối nhau, lẫn dần vào thẳm sâu, xa hút phía trên. Tịch liêu, u ẩn bao trùm.

Đảo một vòng, ông thấy bóng chiếc xe dưới dường như xa lạ. Việc trở lại với nó, sẽ cắt đứt một giấc mơ ông chưa từng được trải nghiệm bao giờ. Bấm điện thoại, ông gọi con gái.

Này con, lên đây một chút đi. Đẹp tuyệt vời.

Làm biếng quá à ba.

Con sẽ không bao giờ thấy lại được cảnh này đâu.

Có gì trên đó vậy ba?

Thì tòa tháp và... biển.

Vậy có gì lạ đâu?

Thôi được rồi.

Ông thở hắt ra, cúp máy. Mặt trời xuống dần trên rặng núi phía tây. Giá đêm nay có thể bỏ chiếc xe dưới chân đồi, dựng cái lều bạt mang theo để ngủ lại dưới chân tháp, nghe ngàn năm liêu tịch vào khuya. Một lần nữa, ông thở dài, không khỏi tiếc nuối cho hành trình, đã bị thay đổi ít nhiều theo dự định.

Con gái ông gọi:

Ba làm gì trên đó lâu quá vậy?

Tại sao con không lên cùng ba? - Giọng ông không được đồng tình.

Con đói bụng rồi. Trưa nay mình ăn sớm.

Chờ đó chút đi, ba sẽ xuống.

Lẹ đó nghen ba.

Trên quãng đường đi xuống, ông có cảm giác mình vừa đánh mất một thứ gì. Suốt hành trình này, mỗi giờ qua đi, sẽ là mỗi giờ mãi mất, bởi nó không thể lặp lại như nhịp sống thường ngày.

Ông dập cửa xe hơi mạnh.

Ba chán con quá, phải tập khám phá, trải nghiệm đi chứ. Đây là một di tích gắn liền với cả đoạn dài lịch sử đó.

Con gái ông chọn giải pháp im lặng, không đáp. Dường như con ông có nỗi bực dọc riêng mà ông thoáng nhận ra.

Con sốt ruột à?

Chứ sao nữa. Ba lên đó cả tiếng.

Không muốn đẩy tình trạng tới căng thẳng, ông thở dài.

Giờ ba kiếm chỗ để con ăn. Chắc sắp có một cái thị trấn nào đó phía trước rồi.

Một thị trấn không xa biển lắm, ông nhắm chừng thế, nằm lẻ loi ven lộ. Có cả nhà trọ, những dãy quán dành cho khách lữ hành.

Ông tấp xe mé đường, hỏi một người đàn ông chở sau lưng sọt cá.

Đây gần biển không anh?

Quẹo phải nửa cây số.

Trong đó có nhà trọ không?

Có chớ - Ông ta cười, khóe mắt chân chim, hàm răng lỏng chỏng, rất khó đoán tuổi.

Ông cảm ơn, quay sang con gái.

Trọ ngoài lộ, ba không thích lắm. Hình như toàn cánh xe tải đường dài. Mình chạy sâu vô trong một chút, gần biển hơn, được không con?

Tùy ba thôi.

Căn nhà trọ bề thế, hơn hẳn những gì ông tưởng tượng. Đậu xe, tắm rửa qua loa, ông háo hức muốn dạo một vòng quanh khu vực. Nhưng con gái than đói liên tục, ông đành chọn giải pháp đi tìm quán ăn.

Cái tụ điểm dân cư nửa làng chài, nửa thị trấn này hóa ra không tệ lắm về mặt dịch vụ. Hàng quán với đầy đủ các món ăn, bia, rượu, trái cây. Khác hẳn hình dung ban đầu của ông về một sa mạc bên đường.

Ông gọi một chai bia, lim dim dưới bóng dừa nhìn ra mặt sóng. Bà chủ hàng to phệ, ngồi bên nồi nước lèo nghi ngút khói, dòm hai cha con vẻ thăm dò.

Chú ở xa tới đây à?

Tôi đi ngoài lộ, thấy chỗ này hay hay, ghé ở thăm tí xíu. Đây là thị trấn gì vậy chị?

Chỗ này là xã thôi, nhưng có cái bến cá. Sáng sớm chú ra coi, tàu về nhiều lắm. Có cả tàu đánh bắt xa bờ.

Hèn chi tấp nập quá. Chắc hàng quán ở đây cũng phục vụ ngư dân đi xa về?

Đâu chỉ ngư dân chú. Dân vùng này cũng có, dân nơi khác tới làm mướn cũng có. Trong kia còn mấy cái vựa cá, xưởng chế biến hải sản lớn lắm. Mấy ông nhà báo ra viết bài hoài chớ chi.

Nhà cửa quanh đây cũng bề thế dữ.

Hồi đó vùng này nghèo lắm. Nhưng nhờ có dân đi nước ngoài mấy chục năm trước trở về. Họ đầu tư vốn liếng làm ăn, mở xưởng tôm cá này nọ... Rồi mua đất đai, xây biệt thự, khách sạn... Vì vậy nên cũng đỡ.

Ông quay sang con gái, hỏi thật nhỏ:

Đồ ăn được không con?

Được, nhưng... không biết có dơ không nữa? - Con gái ông liếc nhanh về phía bà chủ hàng.

Chắc chẳng sao đâu, con cũng phải tập dần - Ông cười khẽ - Thuốc đau bụng ba có mua, để trong xe kìa.

Con gái ông cười, gật gật.

Trời sụp tối. Ánh đèn sáng rỡ trên lối đi quanh co phủ đầy cát biển. Tiếng karaoke chọi nhau chan chát từ mấy dãy hàng quán vọng ra. Một không khí đầy lạ lẫm.

Ở đây liệu có cướp không ba? - Con gái ông móc chiếc điện thoại, dòm quanh.

Chắc không tệ như thành phố. Giờ ba con mình làm gì?

Chắc ba lại muốn đi lòng vòng, đúng không?

Có lẽ vậy.

Con mới ăn no, xóc hông quá à.

Nếu ở nhà trọ một mình, con có buồn không?

Chẳng sao đâu. Cần thì con chơi game, điện thoại, lên mạng. Một hồi rồi cũng buồn ngủ. Hên, ở đây có sóng. Không hiểu sao, từ hồi đi với ba, con cứ buồn ngủ hoài. Ở thành phố, con thức rất khuya.

Tuổi con là tuổi ăn, tuổi ngủ. Cứ ngủ thoải mái mới mau lớn. Phần nữa ngồi trên xe, không làm gì, cũng dễ buồn ngủ. Vậy ba đưa con về phòng trước nhé.

Đêm đầu tiên, ông cảm thấy khá tự do, để có thể ngồi một mình. Hàng quán không thiếu, nhưng giá có chỗ lai rai gần mé biển, để có thể nghe tiếng sóng.

Đám lá dừa phất ràn rạt trên đầu, mùi gió mặn nồng nàn. Ông dấn bước, quyết tìm một cái quán ưng ý.

Quán mái lá, nằm hướng thẳng ra bãi cát ảo mờ, song chẳng thấy khách. Ông đang ngần ngừ, bỗng một cái bóng nhổm dậy từ chiếc ghế bố kê gần cửa.

Chú... anh vô nhậu chơi. Có nhiều hải sản tươi lắm.

Ông giật mình trước cô gái có lối trang điểm, phục sức hơi lạ so với người trong vùng. Thoáng bối rối, nhưng đã vấp lời mời của cô, ông không thể quay ra.

Ông chọn bàn gần mé biển nhất. Cô gái đưa tờ thực đơn. Vòng ngực đầy đặn, có phần hơi thái quá của cô lướt ngang mắt, khiến cái nhìn của ông vội cụp xuống.

Chú ở xa tới đây à? Ờ hay thôi, em cứ gọi bằng anh cho dễ ha.

Ừ, cô cứ gọi anh cho dễ. Tôi từ xa tới.

Tư vấn xong cho ông vài món, cô gái quay vào gian trong. Ông chắp tay sau gáy, ngả mình xuống ghế bố. Vẫn có chút gì đó gượng gạo.

Cô gái quay ra, mở chai bia đầu, để trước mặt ông, cười nhẹ.

Quán bữa nay vắng. Qua bão, tàu họ đi hết rồi. Em ngồi đây, có gì anh kêu nghe - Cô gái kéo ghế bố, một khoảng cách không xa lắm. Cái tầm không gian vừa đủ để ông cảm nhận một mùi hương đầy tính nữ loang loang trong gió.

Quán này chắc phục vụ ngư dân là nhiều. Họ hẳn nhậu dữ lắm?

Khỏi nói. Anh người thành phố phải không? Tới vùng này chi, chắc có mối mần ăn?

Tôi người thành phố, nhưng mần ăn chi, đi ngang đây thấy hay nên ghé chơi cho biết. Hình như cô cũng không phải người vùng này?

Đúng rồi, anh nghe ra giọng em hả?

Tôi không rành lắm đâu. Nhưng cũng thấy khang khác. Cô uống được bia không? Tôi mời cô một chai.

Thay cho câu trả lời, cô gái rời ghế, tìm một cái ly, chuyển qua ngồi đối diện ông. Mùi hương thoang thoảng khi nãy chợt đậm hơn. Ông giật mình với một liên tưởng đầy bổi hổi, nhưng cũng rất đỗi xa xăm nào đó.

Một vệt son môi đọng trên thành ly, sau khi cô gái uống lửng đặt phần còn lại xuống mặt bàn.

Anh đi một mình à?

Ừ- Ông gật, cảm thấy không cần thiết phải trả lời quá cụ thể.

Người trong thành phố ra đây cũng nhiều, nhưng em chưa thấy ai đi một mình.

Ừ, buồn buồn đi chơi một mình vậy thôi.

Thiệt vậy sao?

Không khí gần gũi giữa ông và cô chưa kịp hình thành, một nhóm thanh niên ào ạt tràn vào quán. Gần hết trong số họ ở trần, quần soọc dưới gối, áo vắt vai, cơ bắp cuồn cuộn, đen nhẫy. Cô gái vội vàng bật dậy.

Qua cách đối thoại, đón tiếp, ông biết họ đã quá quen nhau. Một gã rị vai cô, hôn mạnh lên tóc. Tự nhiên ông thoáng hẫng trong giây lát, nhưng ngay lập tức, thấy mình vô lý.

Gần như từ phút đó, ông bị lãng quên, chìm nghỉm trong sự ồn ào của đám trai bản địa. Kệ họ, ý định ban đầu của ông cũng chỉ ở mức ngồi với mấy chai bia, nghe biển. Sự xuất hiện của cô gái vừa đây hẳn nhiên nằm ngoài dự kiến.

Ông lặng lẽ uống một mình, lâu lâu đưa mắt qua cái bóng đã nhập trọn vào vòng tròn bên kia. Cô cưa đôi bất cứ ly nào được cụng, ánh mắt như hòa lẫn giữa nước và lửa. Khi ông gọi chai bia mới, cô mau chóng đem tới và quay lại vòng tròn. Trong khoảnh khắc ấy, đám trai liếc sang ông. Song họ không thể hiện một thái độ khác lạ nào.

Ông đã uống đến chai bia thứ tư, vẻ chát chao của cô gái bàn bên như tiếp sang ông một tửu lực khó lường. Càng lúc cái nhìn của ông càng bị vít chặt về phía cô. Có một khoảng chân không đầy ẩn ức, sâu thẳm trong ông, nó đang tạo áp lực ngược lên ý thức. Ông chao khỏi cái nửa trên của một ông thầy giáo đầy mô phạm, rơi vào khoảng cồn cào đơn độc, đã kéo dài dằng dặc bao lâu phía dưới.

Khoảng ngực nâu trễ nải, phập phồng qua từng ngụm bia ực xuống. Một vệt bọt vẽ dài từ khóe miệng, tràn xuống khoảng tối dưới cái cằm thon nhỏ. Ông thả ánh nhìn theo hướng mà bản năng đã lựa chọn cho nó. Gầm bàn vun dần những chiếc vỏ chai.

Khi ông quay ra từ nhà vệ sinh, nhóm thanh niên bàn bên như thể đã bốc hơi. Cô gái đang lom khom dọn mớ chén đĩa trên bàn. Mái tóc chảy sang hai phía, lộ ra khoảng gáy có một hình xăm nhỏ. Ông giật mình, hơi thở ngạt phổi, miệng luống cuống.

Họ... họ đâu rồi hả cô?

Dạ, họ về, mai còn phải đi làm. Dân vùng này nhậu dữ, nhưng nghỉ sớm. Không như ở thành phố, có thể ngồi tới sáng luôn.

Cô từng ở thành phố à?

Em ở trển gần chục năm. Cũng mới xuống đây được ít năm.

Chắc tôi cũng phải về, để cô đóng cửa.

Anh cứ ngồi thoải mái. Quán này ba giờ chiều mới mở cửa, sáng ra đâu có khách nhậu. Nên các buổi sáng em cũng được nghỉ. Nếu anh buồn, em lại ngồi uống với anh, mai ngủ bù.

Ông tiếp tục thấy mình lắp bắp:

Nếu vậy... hay quá. Cô uống khá ha.

Hồi nãy anh ngó em uống à?

Ông càng thêm bối rối.

Ừ, cô ngồi ngay bàn bên mà. Tôi nghe họ mời cô hoài.

Dân biển mà. Họ vậy đó - Ông không hiểu ý cô đồng tình hay chịu đựng - Em uống riết rồi cũng quen. Nhiều khi buồn, em cũng ngồi uống một mình như anh vậy đó. À, anh chờ em tí xíu.

Cô quay ra, đặt trên bàn ông một đĩa mực nướng.

Người làm bếp nghỉ rồi. Anh dùng đỡ thứ này. Vậy chớ bắt mồi lắm đó. Cái này, em hùn nhậu với anh cho vui, hổng tính tiền đâu.

Thế còn chủ quán, họ có cần đi nghỉ không? À, hay cô làm chủ ở đây?

Trời, em làm gì có tiền mở quán. Ở đây có hai đứa, nhưng bữa nay nhỏ kia nghỉ bệnh. Em phụ trách, cũng tiếp khách luôn. Mở cửa, đóng cửa giờ nào do mình. Chỉ có dưới bếp người ta làm đúng giờ thôi.

Thế cũng kể như làm chủ rồi còn gì?

Sức mấy, làm thuê mà anh. Họ nắm em đến từng chân tơ kẽ tóc.

Họ là dân vùng này à?

Không, ông bà chủ người đâu hổng biết, nhưng có một chuỗi nhà hàng trong thành phố. Họ liên kết với vựa hải sản ngoài này, đem hàng vô trong đó. Sau thấy vùng này phát triển, họ mở quán luôn. Trước kia em cũng làm ở trỏng cho ông bả, sau được đưa ra ngoài này.

Ông biết mình không có khả năng hiểu thêm và cũng không có nhu cầu hiểu rõ hơn về cô.

Mới gần mười giờ khuya. Mấy quán karaoke ồn ào khi nãy, lúc này cũng đã tắt đèn. Ông thoáng nhớ về con gái. Hy vọng nó đã ngủ. Song mọi suy nghĩ lúc này của ông đều chợt nhòa, chợt hiện trong một mớ xúc cảm đầy hỗn độn, hòa cùng men bia. Thực sự ông không biết mình đã say, hay còn tỉnh táo để hướng mọi hành động đi trong lằn ranh có thể chấp nhận được. Thoáng khắc, ông muốn đứng dậy, tính tiền, quay ngay về phòng trọ. Liền đó, ông lại muốn ngồi đây, rũ bỏ mọi ràng níu về thời gian.

Cô gái kéo ghế, ngồi song song ông. Những ngón tay nhỏ nhắn, móng sơn màu hồng sáng, xé một cọng mực, chấm qua tương ớt, đưa sang ông.

Anh ăn thử, mực một nắng ở đây đó.

Ông giật mình, khẽ nghiêng người như muốn né trốn. Sau thoáng khắc bối rối, ông đón nhận cọng mực, miệng liên tục cảm ơn.

Cô gái với tay cầm ly bia của ông cùng lúc với ly của cô, tự cụng hai cái ly vào nhau.

Hết đi anh.

Sức uống của cô thật sự khiến ông phải e dè phần nào. Ông liếc nhanh số bia còn lại trong thùng. Nếu uống hết, chắc phải sang rạng ngày.

Anh đang đếm bia đó à?

Không, tôi chỉ sợ phiền cô.

Lâu lâu em mới được ngồi cùng một người ở trỏng ra đây. Cũng buồn lắm anh ạ. Vì nhiều việc cấn cái, phụ thuộc người ta, em phải đi xa như vậy. Nhiều khi rầu rũ rượi. Hồi trước còn ở chung phòng nhỏ bạn mới ra. Sau gặp mấy chuyện lục đục, con gái mà anh, hai đứa cũng thuê hai chỗ ở riêng. Đi làm không sao, chớ về phòng một mình, chỉ muốn đập đầu lên tường cho rồi.

Thôi thì... cô lập gia đình ở đây luôn đi, cho đỡ buồn. Vùng này cũng phát triển mà.

Cô gái nhếch miệng cười buồn.

Làm gì có chuyện đó anh. Dân ở đây, tuy khá rồi, nhưng họ cũng còn định kiến lắm. Cái nghề quán xá như em, sức mấy họ chọn làm dâu.

Một khoảng lặng đột ngột chiếm chỗ. Cô lại với tay cầm cả hai ly bia.

Uống tiếp với em nào.

Mái đầu cúi xuống sau hớp bia gần cạn. Mùi thơm khi nãy đã ở sát gần bên. Gần đến độ choáng ngợp. Nhưng dường như cơn bổi hổi có một chu trình thấp cao nào đó như thể thủy triều. Ông nghe một khoảng mênh mông kéo ra từ đáy ngực.

Liên tục những cái chạm ly. Ông thấy mạch đập trên da mặt. Bia đã rót sang chai cuối cùng.

Có lẽ mình phải chia tay ở đây cô ạ. Sắp sửa sang ngày mới mất rồi.

Cô gái tỏ vẻ hơi hẫng hụt, nhưng sau thoáng khắc vẫn gật đầu.

Dạ, nếu vậy anh về. Mai còn lưu lại vùng này, nhớ ghé em chơi.

Cô gái đưa giấy tính tiền cho ông, tay cầm theo mấy cái ổ khóa.

Ờ, tôi quên đi mất. Giờ cô về một mình sao?

Thì còn về với ai nữa anh.

Tôi sẽ đưa cô về. Phòng trọ có xa lắm không? Tôi... tôi đưa cô gần tới nơi thôi là được rồi.

Nhưng em còn phải dọn dẹp tí xíu. Mấy cái bàn này thôi. Chén đũa sáng mai có người làm tới rửa.

Đêm không có ai ở lại coi chỗ này à?

Quán mướn mặt bằng, có chủ ở đằng sau người ta lo bảo vệ luôn. Phần nữa vùng này cũng an ninh, không thấy trộm cắp gì.

Nhìn cái bóng cặm cụi thu dọn, ông cảm nhận rõ một nỗi cô đơn không thể khác từ cô. Lặng lẽ, ông bắt tay vào việc xếp mấy chiếc ghế, khiêng đám bàn vào góc. Cô không phản đối, dường như đã coi ông như một người bạn.

Ông chỉ nhớ con đường quanh co qua những khoảng đầy cát và gió. Hai cái bóng khấp khểnh sóng đôi. Khấp khểnh theo mọi nghĩa, từ những bước chân men ngấm, cho đến tuổi tác, hoàn cảnh sống.

Căn nhà nhỏ ngay sát đường, khi cô đưa tay mở khóa, ông vẫn không ngờ đã đến nơi.

Anh vào ngồi cùng em một chút. Trong nhà còn đồ uống. Em luôn có bia để uống một mình.

Ông giật mình đánh thót. Cùng lúc cửa phòng bật mở.



Ông vật vã, với những nỗ lực tận cùng tìm vào trong cô. Nhưng như kẻ lữ hành khát cháy, vừa nhìn thấy một ốc đảo trên sa mạc, gã lao tới và hẫng mình mềm oặt, chúi nhủi dưới cát khô. Bao nhiêu lần quờ quạng đứng dậy, bấy nhiêu bận rơi vào khoảng không quay cuồng trước mặt.

Cô gái tìm mọi cách giúp đỡ ông, kể cả những khoảng dài ngồi dậy, khui một chai bia mới. Đôi môi, bàn tay. Khuyến khích, nỗ lực. Và bất lực.

Anh không thích em sao?

Em... em đừng nghĩ vậy?- Ông lắc mạnh đầu như con gà rũ nước mưa.

Anh hãy bình tĩnh.

Mọi thứ thoáng khắc sáng rỡ, tỉnh táo và tuyệt vọng, ông bật dậy khỏi giường.

Không được.

Có thể anh đang say quá? Mình cứ thư giãn một chút, nói chuyện- Cô gái trườn lên, với một điếu thuốc trong gói thuốc ông để đầu giường. Điếu thuốc đầu tiên cô hút đêm nay. Dường như cô cũng đang bối rối.

Ông thu toàn bộ cơ thể rám nắng của cô vào tri giác mình. Hít một hơi dài, trấn tĩnh. Đóa hoa mềm mại ấy hiển hiện mà lửng lơ trên một cành cao ngay trước mặt ông. Ông nhún mình, bật nhảy. Vật vã. Và rơi xuống. Rơi xuống mãi.

Anh xin lỗi em. Anh không ngờ mình lại như vậy - Ông cay đắng thực sự.

Có thể một lúc nào đó thôi... Em thấy anh... không phải như vậy - Sự bối rối của ông lan sang cô gái.

Cảm ơn em. Thôi mình dừng lại ở đây, để uống tiếp.

Ông mặc lại áo quần, toàn thân run bắn. Kịp nhìn thấy nơi khoảng bụng mình những lớp da chảy xuống, đầy bệ rạc, ông nghe sự mất mát, hẫng hao phủ trùm tâm trí. Hẳn cô cũng chẳng hứng thú gì về mặt thể xác, khi tiếp xúc một người như ông. Có chăng, đó là một bóng dáng cạnh bên, trong căn phòng đơn độc này?

Tự tay khui chai bia mới, cô quàng quanh mình tấm mền mỏng, ngồi co ro trên giường. Căn phòng hẹp mịt mù khói thuốc của hai người.

Anh làm nghề gì? Hồi nãy em không tiện hỏi.

Anh... là thầy giáo. Về hưu.

Thiệt không?

Phút này anh giấu em làm gì nữa? - Ông lắc đầu vô định.

Hình như... lâu lắm rồi anh chưa gần ai? - Cô gái thoáng lúng túng - Lúc đầu em thấy có vẻ anh... cũng thích mà?

Đúng, đã rất nhiều năm rồi, anh chẳng có ai để gần gũi.

Có thể tại vậy... nên anh không quen?

Anh cũng chẳng biết nữa.

Anh... không có... gia đình sao?

Anh... chia tay vợ lâu rồi.

Ông nhìn đồng hồ. Đã hơn một giờ khuya. Cảm thấy sốt ruột khi nhớ tới con gái.

Anh muốn về rồi phải không? Sao lại ngó đồng hồ?

Thực sự anh phải về - Ông bối rối, không biết xử trí ra sao. Mối quan hệ lênh đênh. Quá tế nhị.

Cô gái dường như đọc được vẻ lúng túng của ông.

Em cần một người bạn đêm nay. Chỉ vậy thôi. Anh đừng hiểu thêm gì khác. Ngay phút đầu anh bước vô, em đã thấy anh không giống những người em gặp hằng ngày... - Cô kéo một hơi thuốc, thử rít vô, nhưng sặc.

Anh hiểu những gì em nói - Ông lắp bắp, không thực biết điều mình nói ra có như mình nghĩ - Ý anh là...

Thôi, anh về đi - Cô gái cắt ngang lời ông- Em tiếc, đã không... giúp được anh. Hay... nếu không kẹt, anh ở lại đây luôn đi.

Anh biết mình rồi... Anh không thể ở lại. Dù anh rất muốn. Anh cũng rất cô độc...

Anh cứ ra, khép cửa giùm em. Chút xíu em sẽ đóng.

Ông thần người. Cô gái lăn mình vào góc sâu chiếc giường, úp vạt mền lên mặt. Ông trườn lại, nắm bàn tay cô. Một bàn tay mềm lạnh, không run rẩy. Ông không biết sau vạt mền kia ẩn giấu nét biểu cảm nào. Ông không nghĩ cô khóc. Nhưng lại linh cảm, thực sự cô đang khóc. Cái khóc của cát, khóc khô.

Anh đã từng mơ ước, có một ai đó... như vậy... - Ông bần thần, lẩn thẩn.

Anh về đi, em... buồn ngủ rồi. Nếu mai còn ở lại đây, ra quán ngồi với em - Giọng nói dường như bình thản, khiến ông có thể quyết định dứt khoát bước ra cửa.

Ừ, có thể anh sẽ ở lại. Hẹn gặp em ngày mai.

Anh nhớ đường về không?

Làng này không rộng, chắc anh có thể đi được.

Ông khép cửa, áp tai vào cánh ván gỗ thêm một lúc. Tất cả im lìm.
 
Top